28/2/20

CHÚA KITO KHÔNG THỂ NGỒI TRÊN PHÁP LUẬT, MỌI TỔ CHỨC, ĐẢNG PHÁI, TÔN GIÁO, DÂN TỘC ĐỀU PHẢI TUÂN THỦ NGUYÊN TẮC NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN

Thời gian qua, trong khi một số linh mục thuộc Giáo phận Vinh, Giáo phận Hà Tĩnh và Dòng Chúa cứu thế có các hoạt động không phù hợp với luật pháp Việt Nam, lại thấy Võ Văn Ái và một số kẻ đã lợi dụng một hội nghị tổ chức tại Washington DC (Oa-sinh-tơn DC, Mỹ) để vu cáo Việt Nam về tự do tôn giáo. Mới đây, ngày 16-10-2019, ông Hoàng Ðức Oanh, nguyên Giám mục Giáo phận Kon Tum, đã đến California (Ca-li-phoóc-ni-a, Mỹ) để tiếp tục các luận điệu này. Vậy, đó có phải là loại hành vi lạm dụng tự do tôn giáo, lợi dụng danh nghĩa nhà thờ Công giáo, nhà thờ Tin lành để thực hiện mưu đồ chính trị thiếu trong sáng cần được lên án, xử lý nghiêm.

Theo truyền thống của người Ðức, với một đứa trẻ, ngày đầu tiên đi học là sự kiện quan trọng nhất trong giai đoạn đầu cuộc đời, vì vậy ngoài lễ khai giảng do nhà trường tổ chức, nhà thờ Thiên chúa giáo hoặc Tin lành cũng tổ chức lễ cầu nguyện dành cho học sinh cùng thân nhân. Dù tôi và con, cháu không theo đạo nào, nhưng nhân dịp có cháu vào lớp 1, gia đình vẫn rất vui vẻ nhận lời mời tham dự buổi cầu nguyện tại một Nhà thờ Công giáo ở bang Bavaria (Ba-va-ri-a, Ðức). Với tôi, đây không phải là lần đầu nghe giảng tại nhà thờ, nhưng đây là một lễ cầu nguyện để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc vì Linh mục chủ yếu nói về trách nhiệm của người theo Công giáo với đất nước, xã hội, tình yêu thương giữa con người với con người. Theo tôi, đó là một số giá trị cơ bản giúp mỗi người thật sự sống lương thiện. Tôi đã đọc Tân ước, Cựu ước bằng tiếng Việt Nam, tiếng Ðức. Sau mấy chục năm, tôi thấy những lời dạy của Chúa Giê-su (sự hối cải, tình yêu vô điều kiện, tha thứ tội lỗi, khoan dung...) tác động rất lớn đến đa số tín đồ, giúp họ vừa là người ngoan đạo, vừa là công dân tốt của đất nước, thành viên tích cực của xã hội.
Những năm gần đây, số người nước ngoài đến định cư ở Ðức vẫn rất lớn, họ đến từ nhiều châu lục để học tập, hành nghề, hoặc tị nạn, trong đó có nhiều người theo Hồi giáo. Vì một số tổ chức, hiệp hội của người Hồi giáo đã vi phạm các quy định pháp luật, mà tranh luận về chủ đề tự do tôn giáo đã diễn ra sôi nổi trên nhiều phương diện (truyền thông, nghiên cứu học đường, trong mọi tầng lớp xã hội...). Thí dụ, ngày 23-12-2015, tờ Thế giới (Welt) đăng bài "Tự do tôn giáo không có nghĩa là vô hạn" mà đoạn trích sau đây được nhiều người hưởng ứng: "Mỗi quyền cơ bản riêng lẻ có thể mâu thuẫn với các quyền cơ bản khác ở nhiều phương diện, nên quyền tự do tôn giáo cũng chạm đến giới hạn bởi các quyền tự do khác đã được vạch ra. Song trong một nhà nước pháp quyền, khi có sự xung đột giữa các chuẩn mực - tức là khi quyền cơ bản bị chồng chéo hoặc mâu thuẫn với nhau, phải được quyết định không qua vũ lực mà qua những thủ tục theo nguyên tắc nhà nước pháp quyền. Tự do tôn giáo không thể không có bất hòa và không phải là không có giới hạn. Ở nhiều phương diện, nó đụng chạm tới lợi ích của an toàn công cộng, trật tự công cộng, sức khỏe và đạo đức hoặc việc bảo vệ các quyền, tự do của người khác. Những gì được phép và những gì bị cấm ở nơi công cộng được quy định trong trường hợp có tranh chấp bởi pháp luật và không phải bằng vũ khí hoặc hành động thô bạo. Dân chủ và nhà nước pháp quyền phải luôn giữ sự cân bằng giữa quyền tự do cá nhân và lợi ích công cộng trong một sự tương tác phức tạp của các hành vi, sự kỳ vọng, và các lực lượng khác nhau. Ðiều đó cũng có giá trị với thế giới quan của các tín đồ và vô thần, Ki-tô hữu và tôn giáo khác. Trong tiến trình lựa chọn, không ai có thể giành cho mình quyền yêu cầu người khác phải theo mình vì các giá trị và niềm tin. Nhưng tất cả mọi người đều phải tuân thủ nguyên tắc nhà nước pháp quyền trong việc vận động để được chấp thuận, trong tranh cãi về thế giới quan - đó là điều không thể chối cãi và không thể hạn chế ...".
Ðể chống lại lạm dụng tự do tôn giáo, trong những năm qua, chính quyền Ðức đã có nhiều hành động cứng rắn, như nghiêm cấm, giải tán một số tổ chức tôn giáo, nhiều cá nhân phải hầu tòa và chịu trách nhiệm theo quy định của Bộ luật Hình sự.
Thí dụ, ngày 15-11-2016, hiệp hội "Tôn giáo chân chính" đã bị Bộ Nội vụ Liên bang cấm, vì hiệp hội này "chống lại trật tự hiến pháp và chống lại ý tưởng về sự hiểu biết lẫn nhau của các dân tộc", vì đã sử dụng các thông tin làm cho nhiều người quan tâm trở nên quá khích, thúc đẩy Nhà nước Hồi giáo khủng bố (IS). Theo điều tra, sau khi tham gia hoạt động của hiệp hội này, 140 người đã đến Syria (Xy-ri), Iraq (I-rắc) để gia nhập lực lượng khủng bố. Vì thế Bộ trưởng Bộ Nội vụ Liên bang lúc đó đã trả lời phỏng vấn báo chí để nói lên sự cương quyết của Nhà nước Ðức chống lại các hành động đội lốt tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Như ngày 24-11-2016, trong bài phỏng vấn có nhan đề "Giới hạn không phải lúc nào cũng dễ vạch ra" đăng trên tờ Thời gian Trực tuyến (Zeit Online), Bộ trưởng Bộ Nội vụ Liên bang nói: "Với lệnh cấm, chúng tôi vạch ra một ranh giới rõ ràng: ở đây không có chỗ cho những phần tử quá khích và cực đoan bạo lực. Chúng tôi kiên quyết và toàn diện trong việc chống lại những khát vọng cực đoan chống lại tự do và các giá trị cốt lõi của chúng ta. Hiệp hội "Tôn giáo chân chính" trên thực tế đã gieo rắc hận thù và trào lưu chính thống dưới vỏ bọc là một sự thúc đẩy của đức tin Hồi giáo, đã làm nhiều người trẻ tuổi trở nên quá khích và khuyến khích hơn 140 người trong số họ sang Syria hoặc Iraq để tham gia các nhóm khủng bố… Chúng ta không muốn ảnh hưởng chính trị đến từ nước ngoài đối với chính sách của chúng ta dưới cái cớ thực hiện tôn giáo. Do đó, chúng ta chống lại tham vọng cực đoan bằng toàn bộ các biện pháp. Ngoài việc cấm các hiệp hội, công việc này còn bao gồm quan sát chuyên sâu, truy tố nhất quán, những biện pháp phòng ngừa, làm giảm quá khích...".
Những năm qua, người dân ở phương Tây nói chung và nước Ðức nói riêng, rất quan tâm đến một vấn đề liên quan chuẩn mực đạo đức và pháp lý trong cách hành xử của những người là thành viên của Thiên chúa giáo và Tin lành. Như truyền thông đưa tin, thời gian qua, Hội đồng Giám mục Ðức trình bày với công chúng một nghiên cứu về hàng nghìn vụ lạm dụng tình dục trong Giáo hội Công giáo xảy ra từ năm 1946 đến năm 2014, ước tính có khoảng 114.000 nạn nhân. Những người phạm tội này chính là các giáo sĩ Công giáo. Mới đây, tại phiên họp toàn thể mùa thu của Hội đồng Giám mục Ðức từ ngày 23 đến 26-9-2019 tại Fulda (Phu-đa), 69 thành viên Hội đồng Giám mục Ðức do Chủ tịch Hội đồng là Hồng y R. Marx (R. Mác) dẫn đầu, đã bàn nhiều vấn đề, trong đó có việc bồi thường cho các nạn nhân bị lạm dụng. Theo bài "Bồi thường cho nạn nhân của lạm dụng cần phải được điều chỉnh lại" đăng ngày 25-9-2019 trên tờ Chủ nhật Thiên chúa giáo thì Hội đồng Giám mục Ðức muốn điều chỉnh lại và mở rộng đáng kể việc bồi thường cho các nạn nhân. Hai phương án đưa ra thảo luận gồm: trả bồi thường ở mức khoảng 300.000 Euro mỗi trường hợp; tùy mức độ nghiêm trọng của vụ việc, sẽ trả từ 40.000 đến 400.000 Euro. Hai phương án này do nhóm làm việc do Hội đồng Giám mục thành lập từ tháng 5-2019 đề xuất. Tình trạng diễn ra trong một thời gian dài cho thấy các cơ quan tư pháp, hành pháp đã làm ngơ quá lâu trước hành động phạm pháp. Hậu quả lớn nhất là sự mất niềm tin vào Nhà thờ và Nhà nước. Một phần từ sự bất bình mà trong những năm qua nhiều người đã bỏ Nhà thờ. Thí dụ, ngày 20-7-2019, tờ Tiếng nói của nhân dân đăng bài "Ðứng xếp hàng dài làm thủ tục bỏ nhà thờ" cho biết năm 2018, đã có 216.000 người rời khỏi Giáo hội Công giáo, nhiều hơn 48.500 người so với năm 2017; 220.000 người đã từ bỏ nhà thờ Tin lành, nhiều hơn 23.000 người so với năm trước.
Khi còn làm việc, tôi đã phỏng vấn, quyết định đơn của hàng nghìn người xin tị nạn tại Ðức, ngoài ra, tôi cũng có mặt trước tòa án hành chính với tư cách đại diện quyền lợi của Nhà nước Ðức. Trong các thủ tục đó, có nhiều trường hợp liên quan đến tôn giáo và tự do tôn giáo. Ðể hoàn thành công việc, ngoài các quy định pháp lý, tôi thường xuyên đọc các bản tin, báo cáo chuyên ngành biên soạn trên cơ sở thông tin thời sự ở quốc gia liên quan, tuy không phải là tài liệu mật nhưng không được phổ biến rộng rãi. Vì thế tôi biết trong nhiều năm qua, tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam tiến triển tích cực, không có ai bị liên lụy vì tham gia hoặc hoạt động tôn giáo, những người phải hầu tòa chủ yếu vì đã lợi dụng tự do tôn giáo nhằm vi phạm luật pháp Việt Nam... Ðó là lý do để khi nộp đơn xin tị nạn tại Ðức, một số người Việt Nam đã bị bác đơn, vì khai bị đàn áp do tham gia hoạt động tôn giáo!
Nhìn từ nước Ðức tôi thấy, bất chấp việc Ðảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam đã đạt rất nhiều thành tựu trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, thời gian qua một số linh mục Công giáo đã có phát ngôn công khai chống đối Ðảng và Nhà nước Việt Nam. Họ không chỉ đưa ra thông tin sai lệch, xuyên tạc đường lối, chủ trương của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước tại một số buổi lễ, mà một số người còn ra nước ngoài rêu rao, xuyên tạc, kêu gọi quốc tế can thiệp (cụ thể là phát biểu gần đây của ông Hoàng Ðức Oanh, nguyên Giám mục Giáo phận Kon Tum, khi đến California - Mỹ). Và do bị kích động mà một số công dân theo Công giáo ở một vài nơi đã bị lợi dụng, hoạt động gây mất trật tự an toàn xã hội, chống đối chính quyền. Một số người đã bị biến thành công cụ đắc lực của các thế lực đội lốt "tự do tôn giáo" để thực hiện mưu đồ đen tối. Ðáng chú ý là một số linh mục Dòng Chúa cứu thế lợi dụng bài giảng để bày tỏ thái độ chống đối chế độ, xuyên tạc lịch sử, kêu gọi thực hiện những hành động có thể cấu thành tội phạm... Ðó là những hành vi nếu diễn ra ở phương Tây sẽ bị xử lý rất nghiêm khắc. Song thái độ xã hội không phù hợp với nhà tu hành ấy không thể làm lu mờ một nguyên tắc sinh tồn của xã hội văn minh là dù sống trong bất cứ chế độ chính trị nào, với cương vị xã hội nào, thì người theo Công giáo vẫn cần là người kính Chúa, yêu nước, sống tốt đời, đẹp đạo. Vì thế tôi tin mọi hoạt động chống phá của một số vị linh mục Công giáo bị xã hội lên án sẽ nhanh chóng bị dẹp bỏ, xử lý nghiêm trước pháp luật, không thể ngăn cản Ðảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam tiếp tục giành thành tựu mới trong sự nghiệp xây dựng một xã hội mà ở đó, nguyên tắc nhà nước pháp quyền luôn giữ vai trò chủ đạo để các giá trị nhân văn của dân tộc Việt Nam luôn tỏa sáng.
HỒ NGỌC THẮNG (CHLB ÐỨC) bÀI ĐĂNG TRÊN BÁO NHÂN DÂN ĐIỆN TỬ SỐ NGÀY 25 /10/2019

TRỜI TÂY - THIÊN ĐƯỜNG TỰ DO HAY BỂ KHỔ. LỜI CẢNH TỈNH CHO NHỮNG NHÀ RẬN CHỦ

Từ trước đến nay, trên các diễn đàn hay mạng xã hội, các đối tượng chống đối chính trị thường rêu rao về cuộc sống sung sướng ở các nước phương Tây, gọi đây là “thiên đường tự do”. Chúng ra sức ca ngợi về các khoản trợ cấp cho người lao động, thậm chí “không làm cũng có ăn”. Chính vì thế, được định cư ở các nước phương Tây là mục tiêu lớn nhất của nhiều nhà dân chủ trên con đường chống phá của mình, sẵn sàng vi phạm pháp luật, thậm chí vào tù để được tị nạn chính trị ở “trời Tây”.
Đoạn chia sẻ của Bạch Hồng Quyền khi trốn tị nạn ở nước ngoài

Tuy nhiên, cuộc sống đâu chỉ là màu hồng. Thực tế cho thấy rằng, hầu hết các đối tượng chống đối được phương Tây bảo lãnh khi sang nước ngoài sinh sống đều đối mặt với vô vàn khó khăn, ảo mộng về cuộc sống sung sướng vỡ dần theo thời gian. Cách đây mấy hôm, trên trang fb cá nhân của mình Bạch Hồng Quyền lên mạng than khổ ở xử sở tự do. Nguyên văn: "Ra khỏi nhà đi làm lúc 8 h sáng, 8h tối vẫn lọ mọ cố cho xong vì đêm nay em tuyết đến thăm. Bụng thì đói, trời lạnh teo hết cả. Nhiều người nghĩ qua xứ người thì sung sướng, làm được lắm tiền nhiều của. Cứ thử qua đi rồi biết mặt nhau ngay.". 

Đoạn bộc bạch của Bạch Hồng Quyền cho chúng ta thấy rõ những khó khăn, cay đắng khi sang sinh sống ở nước ngoài, khi mà không một nghề nghiệp trong tay, bất đồng ngôn ngữ, phải làm các công việc chân tay, đối mặt trực diện với cái đói, cái rét ở xứ người. Nhìn lại số phận các “nhà dân chủ” khi sang trời Tây, chúng ta mới thấy nhiều số phận hẩm hiu nơi đất khách quê người: Bùi Kim Thành thì nhặt lá, đá ông bơ, Trần Khải Thanh Thủy chuyển tay lái từ viết văn sang shipper sữa bò, Tạ Phong Tần thì quay sang chửi tất tật tần tân kể cả tình nhân một thời là Nguyễn Văn Hải để lấy lòng anh em Bolsa. Paul Lê Văn Sơn thì nhờ ơn chúa vẫn được thức khuya dậy sớm làm rửa bát bê phở, liếm đĩa tại một nhà hàng ẩm thực và Bạch Hồng Quyền thì chọn con đường trồng cần sa để cứu dỗi thế giới.

 Bạch Hồng quyền cũng như đám Trương Minh Tam, Tạ Phong Tần, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Paul Lê Văn Sơn, Hoàng Dũng... đều là những kẻ có quá khứ bất hảo, nghiện ngập, cưỡng đoạt tài sản, lừa đảo, cờ bạc, đĩ điếm hoặc những hành vi tương tự như đám lưu manh đường phố, nhưng lại khoác cái áo dân chủ, nhân quyền hay môi trường mỹ miều. Nhưng sang đến Mỹ hay các nước Châu Âu, nếu tiếp tục hành các nghề đó chắc chỉ còn con đường chết đói, nên bắt buộc các anh chị dân chủ nhà ta chỉ còn con đường lao động chân tay để nuôi sống bản thân mà thôi.

Qua lời tâm sự của Bạch Hồng Quyền, hi vọng các nhà dân chủ ở Việt Nam biết ăn năn hối cải, lựa chọn cho mình con đường đúng đắn, có ích cho xã hội chứ đừng hành nghề “dân chủ” để mơ ước cuộc sống bên trời Tây nữa, cay đắng lắm.

VIỆT NAM ĐÃ LÀM GÌ SAI? SỰ VÔ ƠN ĐÁNG THẤT VỌNG CỦA 20 DU KHÁCH XỨ HÀN

Đến ngày 25/2, nhóm khách Hàn Quốc không chịu cách ly ở Đã Nẵng đã nhận phỏng vấn của kênh YTN News (Hàn Quốc) và quay video gửi cho kênh này để chê bai khâu cách ly của Việt Nam cũng như kêu gọi "giải cứu": "Tôi đã bị đối xử quá tệ dù tôi không hề bị sốt. Không có bất cứ thứ gì được chuẩn bị ở đây". "Có 2-3 người nằm mệt mỏi trong một phòng bệnh" - "Cơ sở vật chất thấp kém đến mức không được tắm rửa và không đủ 3 bữa một ngày".

Đây chính xác phải nói là sự vô ơn đáng xấu hổ sau những cử chỉ hết sức hào hiệp, thượng khách của thành phố Đà Nẵng. Cần biết rằng, khẩu phần ăn của người Việt tại các khu cách ly chỉ vào khoảng gần 60 ngàn đồng, trong khi đó khẩu phần ăn dành cho người nước ngoài, trong đó có người Hàn Quốc là khoản từ 150 đến 200 ngàn đồng. Người Hàn Quốc được chúng tôi ưu tiên chuẩn bị kim chi, giúp các bạn bớt lạ miệng nơi đất khách, thiết đãi các bạn bánh mì - đại diện ẩm thực của chúng tôi, sẵn sàng chữa trị miễn phí cho các bạn - như cách chúng tôi đã làm với các bệnh nhân người Trung Quốc. Trong khi người Việt Nam chấp nhận cách ly trong các khu nhà tập thể hay doanh trại quân đội, khẩu phần ăn 1 ngày của họ chỉ bằng 1/4 của người Hàn Quốc, bộ đội Việt Nam phải dựng lán trại trong rừng rậm. Họ gọi bánh mì - thứ đặc sản của người Việt là "thứ đồ ăn thấp kém".

Qua sự việc này, tôi thấy rất thất vọng đối với truyền thông Hàn Quốc, thất vọng về nhận thức của những thanh niên này. Đúng là Đà Nẵng đã làm phúc phải tội; đón tiếp họ như thượng khách; quan tâm họ, muốn cách li để xét nghiệm để bảo đảm chữa trị nếu họ không may nhiễm corona và cái mà họ nhận lại sự vô ơn. Trong khi đó, 58 công dân Việt Nam ta nghiêm chỉnh chấp hành việc cách li theo đúng quy định để vừa bảo đảm tính mạng vừa không để lây lan cho cộng đồng tại Hoà Vang thì 20 người Hàn Quốc lại có thái độ trịch thượng, không chấp hành cách li. Hoá ra ý thức và tính cộng đồng của họ lại thấp đến thế. Hoá ra hình ảnh về đất nước, con người Hàn Quốc chỉ đẹp trên phim.

Có thể nói, Đà Nẵng sau khi có ý định để số người Hàn Quốc ở khách sạn Sông Hàn vì họ không chịu cách li, nhưng sau đó đã yêu cầu họ phải ở bệnh viện phổi, thực hiện đúng quy trình hướng dẫn của Bộ Y tế. Quan tâm, động viên và chăm lo cho họ còn hơn cả công dân mình. Đó là việc làm kịp thời, đáng hoan nghênh. Chúng ta là đất nước hiếu khách, mong muốn bạn bè năm châu đến Việt Nam để tìm hiểu về đất nước, con người, du ngoạn danh lam thắng cảnh, thưởng thức ẩm thực Việt để ngày càng xích lại gần nhau trong thế giới đại đồng. Tuy nhiên, trong bối cảnh dịch bệnh hiện nay thì bất kỳ công dân nước nào (đặc biệt là nước có dịch) đều phải chấp hành cách li, xét nghiệm, điều trị. 

26/2/20

VIỆT NAM: XỨNG ĐÁNG LÀ TẤM GƯƠNG PHÒNG CHỐNG DỊCH TỄ CHO THẾ GIỚI

Năm 2003, chỉ sau 45 ngày có dịch SARS, Việt Nam là quốc gia đầu tiên được Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) công nhận khống chế thành công. Đến hôm nay tất cả 16 người nhiễm Covid-19 đã khỏi bệnh. Như vậy, từ ngày 13/2/2020 đến nay, Việt Nam chưa ghi nhận ca bệnh mới và đến thời điểm này Việt Nam là quốc gia đầu tiên đã chữa khỏi cho 100% bệnh nhân nhiễm Covid-19.
Nói Việt Nam là quốc gia hàng đầu trong công tác phòng chống dịch tễ cũng không sai. Bạn có thể yêu, có thể ghét, có thể tự nhục nhưng bạn không thể phủ nhận rằng Nhà nước và các cơ quan chức năng đã làm rất tốt trong công tác phòng chống dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do Covid - 19 gây ra, nhất là trong bối cảnh chúng ta lại có chung biên giới với Trung Quốc, nằm ngay sát trung tâm vùng dịch.
Đất nước ta còn nghèo thật và còn một khoảng cách dài để tiến lên nhóm những quốc gia có thu nhập bình quân đầu người cao của thế giới. Nhưng trong công tác phòng chống dịch bệnh nhà nước ta đã làm tốt nhất những gì có thể để bảo hộ và bảo vệ công dân của mình.
Không phải đất nước nào trong điều kiện kinh tế và y tế khó khăn, cơ sở vật chất còn thiếu thốn cũng có thể khống chế thành công dịch SARS trong 45 ngày, trở thành quốc gia đầu tiên trên thế giới làm được điều này.
Không phải đất nước nào trong điều kiện khó khăn vẫn di dời toàn bộ công dân của mình khỏi vùng chiến sự Bắc Phi mà những công dân đó không phải mất một đồng chi phí nào.
Không phải đất nước nào cũng có thể biến nhiều quốc gia châu Phi khô cằn với xung đột sắc tộc, nghèo đói và chết chóc trở thành những vựa lúa tươi tốt và người dân họ được no đủ.
Không phải đất nước nào kể cả những quốc gia giàu có nhất thế giới cũng sẵn sàng bay vào vùng tâm dịch Vũ Hán để đón những công dân của mình trở về và chăm sóc sức khoẻ cho họ mà không thu bất kỳ một khoản kinh phí nào.
Không phải đất nước nào cũng có thể chữa khỏi 100% bệnh nhân bị nhiễm Covid 19 trong đó có trẻ sơ sinh 3 tháng tuổi.
Bạn không tự hào về những điều đó ư? Riêng tôi, tôi có thể dõng dạc mà nói rằng “tôi tự hào là người con của đất nước Việt Nam”!

23/2/20

BÀI THƠ ĐẤT NƯỚC Ở TRONG TIM - CÔ GIÁO CHU THỊ THANH, NIỀM XÚC ĐỘNG TRƯỚC MỘT VIỆT NAM THẬT ĐẶC BIỆT

Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em

Nhưng làm được những điều phi thường lắm
Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm
Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào.
Em thấy không? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao
Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng
Cả đất nước mình cùng đồng hành ra trận
Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy.
Với người láng giềng đang lúc lâm nguy
Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế
Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể
Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.
Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan
Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại
Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi
Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.
Với chuyến du thuyền đang "khóc" giữa đại dương
Mình mở cửa đón họ vào bến cảng
Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn
Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.
Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa
"Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại"
Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi
Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.
Từ mái trường này em sẽ lớn lên
Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước
Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước
Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.
Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm
Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả
Đảng đã cho ta trái tim hồng rạng tỏa
Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!
Cô giáo Chu Thị Thanh
Mấy hôm nay cư dân mạng dậy sóng vì bài thơ: Đất nước ở trong tim của cô giáo Chu Thị Thanh viết gửi các em học sinh của mình về tình yêu đất nước và công tác chống dịch Covid-19.
Có thể bài thơ chưa thực sự đắt về câu từ, chưa đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật, như rất rất nhiều các bài thơ trước đây đã từng rung rật cư dân mạng bởi sự lan truyền, chia sẻ đến chóng mặt của các sĩ tử. Nhưng vào thời điểm này, với một bài viết có tính tuyên truyền lan tỏa nhân văn của một cô giáo nơi vùng sâu, nó cũng mang đầy ý nghĩa cần khích lệ đấy chứ!
Hiện nay, trên nhiều trang mạng đang bới lông tìm vết, săm soi từng câu chữ, chấm phẩy của cô giáo để ném đá, quả cũng hơi buồn, bởi chính họ đã vô tình đánh rơi cốt cách của khách thơ.
Tại sao lại ném đá nhỉ? Khi cô đâu có nhận mình là nhà thơ. Cô đâu có gửi đi đăng báo, cô đâu có háo danh tên tuổi. Cô chỉ viết theo ngẫu hứng, cảm nhận từ chính trái tim của một cô giáo với mục đích gửi cho học sinh của mình trên trang cá nhân, nào đâu có đồng nhuận bút.
Bài thơ ấy, có thể sẽ không được dậy sóng nếu như cô không được Thủ tướng khen ngợi. Nhưng chắc chắn cũng góp phần không nhỏ lan toả tự hào về tình người Việt, cốt cách Việt. Để cho người xem cảm thụ, ngấm dần những nét đẹp nhân văn ấy, mà chẳng ai để ý đến cái thi vị xúc tác của nó là nhờ ai.
Hiện nhiều kẻ chống phá với mưu mô không trong sáng, đang vẽ bút, bôi bẩn vào công văn khen ngợi của Thủ tướng dành cho cô giáo Thanh, nhằm hạ uy tín lãnh đạo. Đó là điều trái với đạo nghĩa ở đời, cốt cách nhân Việt. Việc ngợi khen kịp thời âu cũng là một việc đáng làm và nên làm, nhằm động viên khích lệ kịp thời những con người có tâm với đất nước, biết lan tỏa niềm tin, mang thông điệp an dân đến mọi nhà. Nhất là trong giai đoạn dịch Covid-19 đang diễn ra.
Hẳn ít người biết các nguyên thủ, lãnh đạo nhà nước trước đây cũng đã từng gặp gỡ người dân để đàm đạo, khen ngợi những bài thơ dậy sóng một thời. Như thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cách đây 34 năm cũng đã từng mời nữ sinh Phạm Thị Xuân Khải khoa văn trường đại học Tổng hợp Hà Nội lên đàm đạo, khen ngợi về bài thơ: Mùa xuân nhớ Bác. Đặc biệt tác giả còn được Bác Giáp mời cơm cùng gia đình. Sao ấm tình nghĩa Việt đến thế. Việc ấy giờ đây hẳn vẫn là nét đẹp để đời, lưu vào hậu thế.
Ngay tôi, một người lao động bình thường như hàng vạn công nhân đất mỏ. Thỉnh thoảng dâng trào cảm xúc cũng ngẫu hứng ghép vần câu chữ lên trang cá nhân của mình. Vậy mà vẫn được lãnh đạo của tỉnh biết đến. Đôi lần lại được các anh mời về đàm đạo câu chữ. Chẳng nhẽ những tâm sáng như vậy không lưu vào lòng tôi những điều trân trọng hay sao? Cái giá trị, cái tâm của lãnh đạo đã biết khơi dậy, để lan tỏa niềm tin, điều tốt, việc hay cho cộng đồng, đáng trân quý biết bao.
Biết khơi dậy niềm tin trong nhân dân, đó là cốt cách của các bậc sĩ phu, để lan tỏa những điều tốt đẹp đến cộng đồng. Âu cũng là nghĩa đẹp và trách nhiệm của các cấp lãnh đạo, theo tôi nghĩ thế.
Nguồn phân tích: Trang fanpage Facebook ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI

NGUYÊN NGỌC ƠI NGUYÊN NGỌC, ĐÂU RỒI SỰ HÙNG VĨ CỦA RỪNG XÀ NU

Nhiều sinh viên khi ngồi giảng đường Đại học vẫn sẽ còn ám ảnh bởi vẻ đẹp hùng vĩ của rừng xà nu bạt ngàn, vẻ đẹp trong tính cách, tinh thần cách mạng của người Tây Nguyên. Ấy vậy mà từng đó năm trôi qua, tác giả của tác phẩm kinh điển “Rừng xà nu” Nguyên Ngọc đã quay ngoặt 180 độ, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” thành đối tượng cơ hội chính trị. Đặc biệt có lời nói, hành động chống lại sự nghiệp cách mạng của nhân dân Việt Nam, trong đó có nhân dân Tây Nguyên đã lựa chọn.

Học sinh có lẽ đã thuộc lòng phẩm chất của T nú - nhân vật chính trong tác phẩm “Rừng xà nu” người có tính kỷ luật cao, tuyệt đối trung thành với cách mạng. Biểu hiện là T nú tham gia lực lượng vũ trang, tuy nhớ nhà, nhớ quê hương nhưng khi được phép của cấp trên mới về thăm; T nú có tính kỉ luật cao, tuyệt đối trung thành với cách mạng: khi bị kẻ thù đốt mười đầu ngón tay, ngọn lửa như thiêu đốt gan ruột nhưng Tnú không kêu nửa lời, anh luôn tâm niệm lời dạy của anh Quyết : “người cộng sản không thèm kêu van”.

Ngẫm lại, tôi tin rằng tác giả truyện “Rừng xà nu” cũng mang trong mình những phẩm chất như T nú, có khi còn có nhiều hơn vì ông là tác giả mà, là cha đẻ của tác phẩm mà. Tuy nhiên, điều gì đã xảy ra với tác giả của “Rừng xà nu”, sự trung thành, kiên trung với cách mạng, tính kỷ luật của “nhà văn cách mạng” đã sói mòn dần theo thời gian, và đây là những minh chứng tiêu biểu nhất.

Với sự kiện cho ra đời cái gọi là “Văn đoàn độc lập Việt Nam” do chính ông – Nhà văn Nguyên Ngọc xưa kia khởi xướng đã giết chết hình ảnh và tình cảm của ông với chúng tôi. Việc cho ra đời một tổ chức không được luật pháp cho phép là sai pháp luật, sai đạo lý rồi.

Không được nhận giải thưởng Hồ Chí Minh, Nguyên Ngọc đã cho rằng có sự không minh bạch trong qui trình xét thưởng, từ đó phát sinh phản ứng tiêu cực, có lời nói hành động không đúng là “nhà văn cách mạng” không đáng để đọc giả của ông “tâm phục, khẩu phục”.



Nguyên Ngọc trong vai trò là người sáng lập cái gọi là “Văn đoàn độc lâp Việt Nam”, với chủ trương thoát khỏi vai trò lãnh đạo của Đảng đối với văn học nghệ thuật, xa rời bản chất của văn học cách mạng, văn học quần chúng.

BÙI TÍN - TIẾC CHO KẺ MỘT ĐỜI BÁN NƯỚC CẦU VINH

Nhắc đến Bùi Tín nhiều người hiểu biết chỉ chép miệng thở dài, buông một câu “rõ khổ”. Nhưng hôm rồi đọc bài của Bùi Tín nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhiều người chửi đổng “Tổ cha cái thằng bán nước, rõ nhục…”


Bùi Tín

Bùi Tín là ai mà sao thiên hạ lúc thì thương hại, khi lại chửi rủa thậm tệ đến thế?
Bùi Tín sinh năm 1927, Tín có tài làm báo và đã từng giữ chức vụ Đại tá, Phó Tổng biên tập báo Nhân dân.
Là người có tham vọng lớn và mắc bệnh thèm địa vị, trước biến cố của các nước trong hệ thống XHCN vào cuối thập niên 90, vốn có tiếng là “nhanh nhạy” nên vị đại tá này cho rằng chỉ vài tháng nữa, nước Việt Nam XHCN rồi cũng sẽ bị sụp đổ và nhanh chóng lên kế hoạch “chiêu hồi” với những mong sẽ quay trở lại với vị thế cao hơn.
Tháng 9 năm 1990 Bùi Tín được cử sang Pháp dự hội nghị hàng năm của báo L’Humanites (Nhân Đạo, báo của Đảng Cộng sản Pháp), do đã cấu kết với các tổ chức chống cộng từ trước, Tín trốn ở lại, rồi xin tỵ nạn chính trị tại Pháp, với lý do là để “đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền”.
Và điều tiếp theo có lẽ không cần phải nói chắc mọi người cũng hiểu. Đã chót tay nhúng chàm, đâm lao thì phải theo lao, Bùi Tín không thể làm theo điều mình nghĩ. Y phải nói, phải viết, phải điên cuồng chống cộng, bởi đó là cái duy nhất mà phía bên kia cần ở Tín. Nếu không phải vậy, người ta nuôi báo cô Tín làm gì. Chỉ tội cho người thân, gia đình Bùi Tín. Thà Tín lâm bệnh mà chết hay đơn giản lao vào cái xe đang chạy trên đường nào đó mà đi thì có lẽ hình ảnh Tín trong vai người chồng, người cha mẫu mực sẽ còn mãi trong ký ức họ, để rồi họ có thể đem ra khoe, kể về những kỷ niệm hạnh phúc ngọt ngào khi gia đình còn đoàn tụ bên nhau với bạn bè và cả thế hệ mai sau của dòng tộc với cả sự tự hào. Nhưng thực tế thật trớ trêu, Bùi Tín không chết theo cách ấy, hắn sống và âm thầm giết từng thành viên trong cái gia đình đã từng hết mực kính trọng yêu thương hắn. Tín giết họ bằng những hành vi đê hèn của mình. Y trả lời phỏng vấn các đài quốc tế, viết bài, viết sách, nói chuyện…thôi thì đủ kiểu miễn là để chứng minh được với các quan thày hải ngoại là y là một tên vong nô số 1. Y lớn tiếng xuyên tạc tình hình trong nước, đả phá cái chế độ mà mới ngày hôm qua đây thôi còn trọng dụng và nuôi dưỡng y. Láo hỗn hơn, hắn còn xuyên tạc và bôi nhọ Hồ Chủ Tịch, người đã hy sinh suốt cuộc đời vì dân, vì nước. Cũng chính Bác là người đã tạo điều kiện để Bùi Tín được phát triển.
Và mới đây thôi khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, Bùi Tín cũng lại trả lời phỏng vấn RFI bôi nhọ vị Tướng kính yêu của cả dân tộc chúng ta.
Thật nhục nhã cho một kiếp trâu, ngựa như Bùi Tín. Song nói cho cùng Tín cũng thật đáng thương. 88 tuổi, có lẽ ở tuổi này,giống như bao người khác, Bùi Tín cũng đã nghĩ đến hậu sự của mình. Nếu như những người Việt bình thường khác, ai cũng mong muốn có một mái nhà bình yên, con cháu vui vầy khi về già và nhất là khi ốm đau được người thân chăm sóc, khi ra đi, linh hồn mình được thấy người thân đưa tiễn thương tiếc, khóc than và hơn hết được nằm ở đâu đó gần gũi và được con cháu thỉnh thoảng đến viếng thăm. Tất cả những điều giản dị tưởng như tất yếu với những người bình thường thì với Bùi Tín đó chỉ là những giấc mơ không có thật. Bởi ngay khi còn sống, người thân, gia đình, đồng đội, bè bạn đã chôn chặt ông ta với tấm bia miệng ghi rõ “sống nhục, chết càng nhục”.
Bùi Tín sống như chết trên căn gác xép chật chội cùng một người phụ nữ. Tín bị người Việt hải ngoại nghi kỵ, dò xét. Ngay đến Võ Văn Ái, chủ biên tờ Quê mẹ và Nguyễn Gia Kiểng tờ Thông luận rất phản động cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “phần tử bất hảo không đáng tin”. Mới đây thôi ngày 23/6/2012, trong cuộc nói chuyện tại San Joses – Mỹ, chính Bùi Tín đã bị cộng đồng người Việt tẩy chay, chửi rủa, đuổi khỏi diễn đàn. Nhìn cảnh Bùi Tín già nua, dúm dó, bị nhóm cờ vàng la hét, chửi bới, bắt phải quỳ xin lỗi vì đã làm bộ đội giải phóng miền Nam mới thấy hết sự nhục nhã của Tín. Còn đâu Đại tá Bùi Tín, Phó Tổng biên tập báo Nhân dân, vua biết mặt, chúa biết tên, còn đâu nữa bóng dáng hiên ngang của một viên sỹ quan cấp cao của quân giải phóng Việt Nam có mặt tại dinh Độc lập vào đúng ngày giải phóng đất nước 30/4/1975???.  Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu. Với đồng lương thất nghiệp nhà nước Pháp cho, Bùi Tín chỉ đủ trả tiền thuê nhà. Không biết buôn, biết bán, Tín cố sống bằng nghề chửi lại đất nước đã sinh ra và nuôi nấng hắn, dẫu cái vốn này đến giờ cũng cạn. Tất cả chỉ mong có miếng mà bỏ vào mồm. Tín đâu còn có thể nghĩ khi Tín chết người ta sẽ tổ chức hậu sự cho hắn thế nào bởi đến miếng ăn hàng ngày y còn chẳng lo nổi. Thật tội cho Bùi Tín song nghĩ cho cùng đó là cái kết cục tất yếu của những kẻ phản bội, bán nước cầu vinh.

Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống

  Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống      Phát hiện 2 cháu bé đang chấp chới giữa dòng nước, không q...