Cụm từ “cát cứ” hiểu theo nghĩa của Từ điển tiếng Việt là muốn chiếm cứ một vùng, tự lập chính quyền riêng mà không phục tùng chính quyền Trung ương. Hiểu theo nghĩa thông thường là muốn tự thâu tóm quyền hành, tự quản lý, điều hành, tự “xưng hùng, xưng bá” ở một địa bàn nhất định.
23/7/21
TƯ DUY CÁT CỨ, GIẢ DANH YÊU NƯỚC
CUBA ĐÂU PHẢI LYBIA!
Mấy ngày qua, truyền thông phương Tây từ BBC, Reuter, VOA,.. đồng loạt hân hoan đăng tin về các cuộc biểu tình ở Cuba. Nào là hàng nghìn sinh viên xuống đường, nào là bạo loạn, tấn công cảnh sát. Mấy anh em dân chủ cũng vào trang cá nhân của tôi "gáy", hỏi han tại sao tôi không viết bài về Cuba, ca ngợi nhân dân Cuba đã thức tỉnh trước chủ nghĩa cộng sản,…
FACEBOOKER NHỌ NHẤT MÙA DỊCH!
Đây là Phan Vũ Điệp Anh - tức "Anh" hùng bàn phím.
GIÁM ĐỐC CDC MỸ: "VIỆT NAM ĐÃ KHÔN NGOAN KHI CHỌN CHIẾN LƯỢC COVID-19 CHO RIÊNG MÌNH"
Giám đốc CDC Mỹ tại Việt Nam Eric Dziuban cho rằng Việt Nam đã “khôn ngoan” khi lựa chọn chiến lược Covid-19 của riêng mình khi tính đến các điều kiện cụ thể trong từng giai đoạn khác nhau.
CÁC NƯỚC PHONG TRÀO KHÔNG LIÊN KẾT TẠI LIÊN HỢP QUỐC ỦNG HỘ NHÂN DÂN CUBA
Ủy ban Điều phối của Phong trào Không liên kết (CoB-NAM) tại Liên hợp quốc ngày 21/7, đã họp nghe Cuba thông tin về những diễn biến gần đây tại quốc gia này. Cuộc họp thu hút hơn 100 đại diện từ các nước thành viên Phong trào Không liên kết tham dự. Nhiều nước đã lên án các hành vi can thiệp vào công việc nội bộ của Cuba, đề nghị Mỹ và các lực lượng chống phá phải tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Cuba.
LỢI DỤNG BIỂU TÌNH TẠI CUBA ĐỂ KÍCH ĐỘNG CHỐNG PHÁ: CẢNH GIÁC
Những ngày qua, lợi dụng sự việc biểu tình tại Cuba, các thế lực thù địch, phản động đã phát tán tài liệu sai trái, kích động nhằm tạo ra sự bất ổn về an ninh trật tự tại Việt Nam. Mỗi người dân trong nước cần cảnh giác trước mưu đồ chống phá của kẻ địch.
Thực chất sự việc biểu tình tại Cuba
Đại dịch COVID-19 đã, đang tác động tiêu cực đến toàn thế giới. Đến nay, Cuba đã có trên 200 nghìn người nhiễm và hơn 1.500 người tử vong, số ca mắc mới có chiều hướng gia tăng.
Chính phủ Cuba đã ban hành và thực hiện các biện pháp nhằm hạn chế tình trạng lây lan dịch bệnh, tăng cường giám sát dịch tễ học, kiểm soát y tế quốc tế nghiêm ngặt và thực hiện chiến dịch tiêm chủng quốc gia.
Tuy nhiên, COVID-19 đã làm cho đời sống của nhân dân giảm sút, thiếu hụt thuốc men và lương thực thực phẩm, giá cả tăng cao, tình trạng mất điện cùng nhiều thách thức kinh tế, xã hội khác bùng phát ở Cuba và Cuba càng trở lên đặc biệt khó khăn hơn khi bị bao vây cấm vận trong gần 60 năm qua.
Trước thực trạng đó, một số người dân ở các thành phố của Cuba đã biểu tình ôn hòa nhằm mục đích đề nghị chính phủ “hành động khẩn cấp nhằm giải quyết vấn đề thiếu hụt lương thực, thuốc men và vaccine”.
Song, những cuộc biểu tình ôn hòa đó đã trở nên phức tạp khi có sự giật dây, kích động từ các thế lực xấu, dẫn đến người biểu tình ném gạch đá vào lực lượng chức năng, đập phá các điểm giao dịch, đập và lật đổ xe ôtô… làm cho tình hình trở nên phức tạp.
Chủ tịch Cuba Miguel Diaz-Canel đã cho rằng nguyên nhân dẫn đến biểu tình là: “Nước Mỹ theo đuổi một chính sách bóp nghẹt nền kinh tế nhằm gây bất ổn xã hội ở Cuba”. Mỹ áp đặt các lệnh trừng phạt, cấm vận Cuba từ năm 1962 là nhằm “gây bất ổn xã hội”, “thay đổi chế độ”.
Ngoại trưởng Cuba còn tố cáo chính phủ Mỹ đã sử dụng hệ thống số công nghệ cao để kích động các cuộc biểu tình, đây là một dự án mà chính phủ Mỹ đã vận hành trong thời gian dài và đã gia tăng nguồn tài chính cho nó.
Biểu tình vì dịch bệnh COVID-19 không chỉ riêng ở Cuba
Thời gian qua, biểu tình đã diễn ra ở nhiều nước trên thế giới do ảnh hưởng của dịch bệnh COVID-19. Tại Đức, tháng 8/2020, cảnh sát đã bắt giữ 300 người biểu tình chống các biện pháp ngăn COVID-19 là giãn cách xã hội và đeo khẩu trang.
Trong cuộc biểu tình này, người biểu tình đã ném đá và chai nước vào cảnh sát, làm cho ít nhất 7 nhân viên cảnh sát bị thương, buộc quốc gia này phải triển khai khoảng 3.000 cảnh sát để đối phó tình huống xấu nhất.
Cũng trong tháng 8/2020, hàng ngàn người trên khắp nước Anh đã tập trung về quảng trường Trifalgar ở trung tâm London để phản đối các biện pháp hạn chế di chuyển, quy định đeo khẩu trang và không đồng ý với việc tiêm vaccine ngừa COVID-19 hàng loạt. Cá biệt, một số người còn cho rằng virus corona là “trò lừa đảo”, “lừa bịp”.
Tháng 5/2021, biểu tình biến thành bạo động đã diễn ra tại nhiều nước châu Âu. Tại Đức, có hơn 20 cuộc biểu tình với khoảng 20.000 người tham gia nhằm phản đối việc tăng giá thuê nhà đến chính sách nhập cư của Đức và phản đối việc áp đặt các hạn chế đặc biệt để ngăn chặn dịch bệnh.
Người biểu tình đã đốt pháo, đốt thùng rác và ván gỗ gây ra nhiều đám cháy trên đường, buộc quốc gia này phải huy động trên 5.000 cảnh sát vào cuộc cùng với vòi rồng và hơi cay.
Tại Pháp, có gần 300 cuộc biểu tình với khoảng 150.000 người tham gia nhằm phản đối các chính sách của chính phủ cắt giảm các phúc lợi xã hội và quyền tự do dân sự, cũng như cắt giảm việc làm và xử lý đại dịch COVID-19. Người biểu tình đã ném đá và pháo vào cảnh sát, đốt cháy thùng rác, đập phá cửa sổ, ngân hàng và tài sản công cộng.
Cảnh sát đã đáp trả bằng loạt đạn hơi cay, lựu đạn cay và vòi rồng để giải tán đám đông. Tại Bỉ, hàng trăm người dân đã tụ tập biểu tình nhằm phản đối những quy định của chính phủ về chống dịch bệnh COVID-19.
Cảnh sát tại quốc gia này cũng đã phải dùng vòi rồng và đạn hơi cay để giải tán đám đông tụ tập ở Brussels phản đối các quy định phong tỏa.Tại thủ đô Helsinki của Phần Lan, khoảng 300 người đã tham dự một cuộc biểu tình nhỏ, buộc cảnh sát can thiệp và bắt giữ khoảng 50 người.
Còn tại Stockholm, Thụy Điển, từ 500 đến 600 người đã tuần hành với các biểu ngữ đòi hỏi “tự do và sự thật” trong một sự kiện kéo dài hơn hai giờ bất chấp các nỗ lực của cảnh sát để giải tán đám đông…
Phong trào biểu tình có phải do bản chất của chế độ?
Ngay sau cuộc biểu tình nổ ra tại Cuba, ngày 11/7/2021, nhiều trang mạng đã đưa ra các bài viết, bình luận, đánh giá vấn đề biểu tình theo chiều hướng tiêu cực, cho rằng điều này chủ yếu xuất phát từ nguyên nhân chủ quan, những vấn đề nội tại của đất nước Cuba.
Tuy nhiên, những đánh giá phiến diện này sau đó đã vấp phải sự phản ứng của người dân Cuba vì họ cho rằng điều này có sự tác động của yếu tố bên ngoài, ảnh hưởng đến tình hình chính trị xã hội của Cuba. Cuộc biểu tình để lại nhiều hệ lụy to lớn, tác động đến tình hình đất nước, có nguy cơ gây ra một cuộc khủng hoảng kéo dài.
Lợi dụng sự việc biểu tình tại Cuba, các đối tượng xấu đã phát tán nhiều bài viết có nội dung tung tin người dân Cuba ở các thành phố đồng loạt biểu tình yêu cầu chính phủ “phải cung cấp thực phẩm và vaccine vì tình trạng thiếu hụt lương thực, nhu yếu phẩm đang ở mức độ khủng hoảng trong khi tỷ lệ các ca nhiễm virus COVID-19 vẫn đang tăng vọt”.
Họ đưa ra nhiều nhận định sai sự thật về việc biểu tình tại nước này; lồng ghép nhiều ý kiến chủ quan để kích động, kêu gọi người dân Cuba lật đổ chế độ, xuyên tạc bản chất của chế độ XHCN. Từ đó, xuyên tạc chống phá Đảng, Nhà nước ta, hạ uy tín lực lượng vũ trang; lồng ghép tung tin kích động, cho rằng người dân Cuba “muốn lật đổ chế độ” và “chế độ XHCN ở Cuba sẽ sụp đổ, sau đó đến Việt Nam”.
Ở Việt Nam, lợi dụng tình hình dịch COVID-19 phức tạp, các đối tượng chống phá đã tìm cách tung ra những luận điệu tuyên truyền nhằm tô vẽ, thổi phồng dư luận để kích động người dân biểu tình chống Đảng, Nhà nước.
Các tổ chức khủng bố như Việt Tân, Triều Đại Việt, Chính phủ Quốc gia Việt Nam lâm thời, số đối tượng phản động, chống đối trong nước hay một số trung tâm truyền thông thiếu thiện chí với Việt Nam đã đưa nhiều thông tin xuyên tạc về tình hình chính trị, xã hội tại Việt Nam. Nhiều bài viết đưa các thông tin sai sự thật, tác động tư tưởng nhằm gây bất ổn từ bên trong.
Đây là thủ đoạn đánh lận con đen nhằm mục đích tác động xấu đến tư tưởng, tình cảm, niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ. Chỉ nhìn thấy cây mà không thấy rừng, cố tình lờ đi bản chất của sự việc. Sự việc một số người dân tham gia biểu tình tại Cuba xuất phát từ cả nguyên nhân khách quan và chủ quan.
Khách quan là sự tác động ghê gớm của đại dịch COVID-19; chủ quan là những khó khăn nội tại trong giải quyết an sinh xã hội và đảm bảo lương thực, thực phẩm, y tế cho người dân. Trong đó, nguồn gốc sâu xa của khó khăn nội tại là do Cuba đã bị bao vây, cấm vận trong thời gian quá dài.
Nếu các quốc gia tư bản phương Tây phát triển mà có hoàn cảnh tương tự như Cuba thì phong trào biểu tình của người dân những quốc gia này diễn ra gấp hàng trăm, nghìn lần. Trong điều kiện đó, liệu các đối tượng xấu có cho sự việc biểu tình đó xuất phát từ bản chất của chế độ, người dân muốn lật đổ chế độ?
Cần nhìn nhận đúng
Từ cuộc biểu tình tại đất nước Cuba, có thể rút ra một số vấn đề đối với công tác đảm bảo an ninh xã hội tại Việt Nam trong tình hình hiện nay như sau:
Thứ nhất, phát hiện sớm âm mưu, ý đồ của các đối tượng phản động, thù địch để kịp thời ngăn chặn, kiềm tỏa các hoạt động chống đối. Trước những biến động phức tạp về chính trị - xã hội trên thế giới thì các thế lực phản động, chống đối chính trị lợi dụng cơ hội này để “đục nước béo cò”, “thừa nước đục thả câu”.
Họ lợi dụng tình hình khó khăn của đất nước để tuyên truyền, kích động người dân tiến hành các hoạt động chống Đảng, Nhà nước. Họ thông qua những vấn đề nhạy cảm để lợi dụng sự cả tin của người dân, qua đó tiến hành các hoạt động biểu tình, gây sức ép với chính quyền.
Thứ hai, làm tốt công tác quản lý nhà nước về an toàn thông tin mạng. Xuất phát từ cuộc biểu tình tại Cuba cho thấy, các phần tử thù địch, phản cách mạng lợi dụng mạng xã hội để tung tin sai trái, kích động, lôi kéo người dân thông qua những lời mời gọi mị dân, khuấy động các bất ổn trong nước, đưa ra những luận điệu chia rẽ nhân dân với chính quyền.
Từ những điểm bất ổn đó đã thúc đẩy cuộc biểu tình tại Cuba. Chính vì vậy, cần tiếp tục làm tốt công tác quản lý nhà nước về an toàn thông tin mạng internet. Phổ biến thông tin chính thống, các chủ trương, chính sách để người dân nắm được; đồng thời thông qua các tổ giám sát để phát hiện sớm âm mưu của các đối tượng xấu.
Thứ ba, lực lượng CAND cùng các cơ quan chức năng tiếp tục làm tốt công tác tham mưu cho Chính phủ để vừa làm tốt công tác chống dịch, vừa thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội. Có thể thấy rằng, điều kiện để các thế lực phản động, chống đối chính trị kích động người dân đó là sự khó khăn của đất nước trong phát triển kinh tế - xã hội và công tác chống dịch COVID- 19.
Do vậy, đảm bảo hài hòa trong việc chống dịch và phát triển kinh tế - xã hội là vấn đề mang tính tiên quyết để góp phần ngăn chặn các âm mưu, ý đồ xấu của các đối tượng phản động, chống đối chính trị, đồng thời giữ vững an ninh xã hội trong giai đoạn hiện nay.
Mọi công dân có nghĩa vụ tuân theo Hiến pháp và pháp luật, mọi hành vi chống lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, chống lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đều bị nghiêm trị.
Mỗi người dân cần tỉnh táo, cảnh giác trước những thông tin xấu độc mà các đối tượng lợi dụng sự việc biểu tình ở Cuba liên quan đến đại dịch COVID-19 để tung tin kích động nhằm gây bất ổn tình hình trong nước, không tham gia hoặc tiếp tay cho cho hành vi gây rối an ninh, trật tự.
13/7/21
"VÔ CĂN CỨ, LẠC ĐIỆU" VỀ ĐÁNH GIÁ TÌNH HÌNH NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM
Ngày 20/6/2021 vừa qua, “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” đã công bố cái gọi là “báo cáo nhân quyền tại Việt Nam năm 2020-2021” dài 107 trang, trong đó đề cập đến 8 quyền: Quyền sống; quyền tự do và an ninh thân thể; quyền được xét xử công bằng bởi toà án độc lập và vô tư; quyền được tham gia đời sống chính trị quốc gia; quyền tự do phát biểu và tự do thông tin; quyền tự do tôn giáo và thờ phượng; quyền được làm việc và hưởng thụ thành quả lao động; quyền được đối xử bình đẳng không kỳ thị và quyền được hưởng cuộc sống an lạc. Đồng thời, báo cáo còn đưa ra 3 phụ lục về cái gọi là “danh sách tù nhân lương tâm bị bắt giam trong năm 2020-2021”; “danh sách tù nhân lương tâm còn bị giam cầm” và “giải thưởng Nhân quyền Việt Nam 2020”...
Vẫn góc nhìn sai lệch
Thêm một lần nữa, những nội dung trong báo cáo mà “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” đưa ra trong năm 2020-2021 đều phản ánh sai lệch, thiếu khách quan, xuyên tạc thực tế về vấn đề nhân quyền và can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam. Báo cáo cho rằng, sau hơn 5 năm kể từ ngày vào Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, đến lần kiểm điểm định kỳ năm 2019 theo đánh giá của Ủy ban Nhân quyền Liên hợp quốc, khuôn khổ pháp lý của Việt Nam “vẫn chưa tương thích với Công ước quốc tế và Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm những quyền cơ bản, từ phân việt đối xử, bắt, giam giữ tùy tiện, vi phạm các đảm bảo về xét xử công bằng đến hạn chế quyền tự do tôn giáo, tự do quan điểm và biểu đạt, tự do lập hội”.
Là tổ chức được thành lập vào năm 1997, có trụ sở tại Hoa Kỳ, “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” hoạt động dưới danh nghĩa “quy tụ một số cá nhân và đoàn thể dấn thân trong lãnh vực tranh đấu và bảo vệ nhân quyền và tự do mà mọi người dân Việt Nam đều có quyền hưởng như đã được quy định trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và các văn kiện quốc tế nhân quyền khác”.
Vậy nhưng trên thực tế, báo cáo mà họ đưa ra hằng năm đều đi ngược lại với mục đích, tôn chỉ hoạt động của mình, nội dung báo cáo sai lệch, phản ánh một cách phiến diện, thiếu khách quan, minh bạch về thực tiễn tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
Pháp lý và thực tiễn khách quan về nhân quyền ở Việt Nam
Trong các chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước từ trước đến nay, quyền con người và pháp luật về quyền con người là nội dung rất quan trọng, được quy định cụ thể trong hệ thống pháp luật Việt Nam. Hiến pháp năm 1946, 1959, 1980, 1992 và đặc biệt là Hiến pháp năm 2013 đã thể chế hóa quan điểm của Đảng về quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, phù hợp với thực tiễn Việt Nam và chuẩn mực quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã tham gia.
Hiến pháp năm 2013 bao gồm 11 chương, 120 điều, trong đó riêng Chương II có 36 điều quy định về quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân. Đồng thời, các nội dung liên quan đếnquyền con người không chỉ được quy định trong Chương II mà còn được đưa vào các chương khác của Hiến pháp, tạo cơ sở pháp lý cao nhất để mọi người được thụ hưởng, thực hiện và bảo vệ quyền con người của mình.
Điểm đáng chú ý là khi quy định quyền con người, quyền công dân, các điều của Hiến pháp xác định rõ “mọi người có quyền”, “công dân có quyền” để khẳng định tính pháp lý của các quyền được Hiến pháp thừa nhận, tôn trọng và bảo vệ. Đồng thời, để bảo đảm quyền con người trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, hệ thống pháp luật về quyền của con người cũng đã được bổ sung, hoàn thiện như việc ban hành Luật Báo chí; Luật Tín ngưỡng, tôn giáo; Luật Tiếp cận thông tin; Luật An ninh mạng…
Bên cạnh việc hoàn thiện hệ thống pháp luật để đảm bảo quyền con người, Việt Nam cũng đã tham gia hầu hết các công ước quốc tế cơ bản, quan trọng nhất về quyền con người và được luật hóa. Cụ thể, tham gia 4 Công ước Geneve của Luật Nhân đạo quốc tế năm 1957 (cải thiện tình trạng cho thương binh và bệnh binh thuộc lực lượng vũ trang chiến đấu trên bộ; cải thiện tình trạng của thương binh, bệnh binh và những người đắm tàu thuộc lực lượng vũ trang trên biển; đối xử với tù binh chiến tranh; bảo vệ thường dân trong thời gian chiến tranh).
Tham gia Công ước về quyền dân sự, chính trị; Công ước về quyền kinh tế - xã hội và văn hóa, ký ngày 24/9/1982; Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ, ký ngày 18/12/1982; Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt chủng tộc, ký ngày 19/3/1982; Công ước về quyền trẻ em, ký ngày 20/2/1990; Công ước về quyền của người khuyết tật, ký ngày 22/10/2007; tham gia trong việc thành lập Ủy ban liên Chính phủ ASEAN về nhân quyền, ký ngày 23/10/2009, Ủy ban thúc đẩy và bảo vệ quyền phụ nữ và trẻ em ASEAN (ACWC), ngày 7/4/2010...
Thời gian qua, quyền con người được quy định một cách rõ ràng, cụ thể trong Hiến pháp và pháp luật Việt Nam. Việc đảm bảo quyền con người là chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm theo Hiến pháp, pháp luật. Những thành quả trong việc bảo đảm, tôn trọng quyền con người và nâng cao chất lượng thụ hưởng các quyền con người của mọi người dân được thể hiện trên mọi lĩnh vực, ở mọi điều kiện, hoàn cảnh và đã được cộng đồng quốc tế, Liên hợp quốc ghi nhận, đánh giá cao.
Điển hình như, Việt Nam là một trong sáu quốc gia thành viên Liên hợp quốc đã hoàn thành phần lớn các Mục tiêu Phát triển thiên niên kỷ trước thời hạn năm 2015 và được xem là tấm gương điển hình của cộng đồng quốc tế trong thực hiện mục tiêu phát triển bao trùm, không ai bị bỏ lại phía sau của Liên hợp quốc.
Tạp chí The Economist tháng 8/2020 xếp Việt Nam trong tốp 16 nền kinh tế mới nổi thành công nhất thế giới. Năm 2019, Việt Nam đã vinh dự lọt vào tốp 10 danh sách những quốc gia đáng sống và làm việc nhất thế giới. Việt Nam nằm trong nhóm các nước có tốc độ tăng trưởng chỉ số HDI cao nhất trên thế giới vào năm 2019.
Theo Báo cáo “Phát triển con người năm 2019” được Chương trình Phát triển Liên hợp quốc (UNDP) công bố ngày 9/12/2019, với chỉ số HDI là 0,63, Việt Nam xếp thứ 118 trong tổng số 189 nước. Tuổi thọ trung bình của người Việt Nam tăng 4,8 năm, số năm đi học trung bình tăng 4,3 năm, thu nhập bình quân đầu người tăng khoảng trên 354%; tỷ lệ nghèo đa chiều ở Việt Nam giảm từ 9,88% (năm 2015) xuống còn 3,73% (năm 2019)...
Theo báo cáo của trang mạng "We are social", năm 2020 Việt Nam có hơn 68 triệu dân sử dụng Internet (chiếm tỷ lệ 70% dân số) với mục đích sinh kế, học tập, giải trí, biểu đạt và thực hiện các quyền con người của mình, kể cả những quyền dân sự, chính trị như tham gia đóng góp ý kiến vào các dự thảo văn bản chính sách, pháp luật, văn kiện Đại hội Đảng.
Đồng thời, với những thành tựu trong việc tôn trọng, bảo đảm về quyền của con người, Việt Nam được tín nhiệm là thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc (nhiệm kỳ 2014 - 2016). Tại khóa họp lần thứ 73, tại trụ sở Liên hợp quốc vào ngày 7/6/2019, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã bầu Việt Nam làm Ủy viên không thường trực Hội đồng bảo an Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2020 - 2021 với số phiếu gần tuyệt đối (192/193 phiếu).
Mới đây, Việt Nam đã hoàn thành tốt vai trò Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc trong tháng 1 và tháng 4 năm 2021 với nhiều dấu ấn, đóng góp, trong đó có vấn đề bảo đảm quyền con người trước đại dịch COVID-19 được cộng đồng quốc tế ghi nhận, đánh giá cao và thể hiện uy tín, vị thế quốc tế ngày càng tăng của Việt Nam.
Thành tựu đảm bảo nhân quyền tại Việt Nam trên các lĩnh vực đời sống văn hóa, xã hội, kinh tế, đặc biệt là những thành tựu của Việt Nam trong việc phòng, chống dịch COVID-19 và bảo đảm quyền sống là quyền cao nhất trong đại dịch COVID-19 là những minh chứng rõ nét nhất trong bảo đảm quyền của con người trước những biến cố, đại dịch mà người dân trên toàn thế giới phải trải qua.
Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”
Trong báo cáo của Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam còn đưa ra phụ lục về cái gọi là “danh sách tù nhân lương tâm bị bắt giam trong năm 2020-2021”; “danh sách tù nhân lương tâm còn bị giam cầm”... Tuy nhiên, đây cũng chỉ là âm mưu, thủ đoạn lợi dụng các vấn đề dân tộc, tín ngưỡng, tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do báo chí, hội họp mà Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam sử dụng để chống phá Việt Nam. Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương tâm” mà chỉ có những công dân vi phạm pháp luật Việt Nam bị bắt giữ, truy tố và xét xử; các đối tượng bị bắt giữ, xử lý do vi phạm pháp luật Việt Nam, được điều tra, xét xử theo đúng quy định Bộ luật Tố tụng Hình sự, phạm nhân trong trại giam được bảo đảm các quyền theo quy định của pháp luật.
Những người mà Mạng lưới Nhân quyền gọi là “tù nhân lương tâm” như Nguyễn Tường Thụy, Phạm Chí Dũng, Lê Hữu Minh Tuấn, Nguyễn Thúy Hạnh, Phạm Đoan Trang, Lê Trọng Hùng, Đoàn Kiên Giang, Nguyễn Phước Trung Bảo, Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư, Nguyễn Văn Hóa... thì thực tế, đây là những đối tượng lợi dụng quyền tự do ngôn luận, báo chí, sử dụng mạng xã hội xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự xã hội, cổ súy tuyên truyền chống phá đất nước. Hằng năm, Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam còn đưa ra cái gọi là “Giải thưởng Nhân quyền” để “vinh danh” những người vi phạm pháp luật bị bắt và xử lý.
Mọi cá nhân, tổ chức vi phạm pháp luật Việt Nam thì lẽ dĩ nhiên phải chịu những hình thức xử lý của pháp luật Việt Nam và đó cũng chính là minh chứng trong việc bảo đảm sự bình đẳng về quyền và nghĩa vụ, trách nhiệm của mỗi cá nhân, tổ chức. Do đó, việc liệt kê danh sách các “tù nhân lương tâm” hay cái gọi là “Giải thưởng Nhân quyền Việt Nam” hằng năm cũng chỉ là chiêu trò mà Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam hay một số tổ chức như RSF, AI, Freedom House... đã lợi dụng để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Và rõ ràng, thêm một lần nữa, họ lại chứng tỏ sự trái lối, lạc điệu trong tiếp cận vấn đề nhân quyền ở Việt Nam.
Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống
Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống Phát hiện 2 cháu bé đang chấp chới giữa dòng nước, không q...
-
Trong vài ngày qua, tài khoản Twitter “Emerican Johnson - Cornpop Fan Account” đã đăng tải nhiều sự thật về Việt Nam mà truyền thông các nư...
-
Trang Việt ngữ của đài RFA ngày 20-3-2020 đăng bài, Chính quyền dùng vụ án Luật sư Trần Vũ Hải trốn thuế để khuyến cáo người dân: Dư luận n...





