8/5/20

BẢN CHẤT VIỆT TÂN - TRONG LÚC KHÓ KHĂN MỚI LỘ TÊN ĐỐN MẠT. VIỆT TÂN ĐÃ LÀM GÌ CHO ĐẤT NƯỚC TRONG MÙA ĐẠI DỊCH

Từ trước đến nay, tổ chức khủng bố Việt Tân với trang fanpage Việt Tân thường xuyên lên mạng để phê phán, chỉ trích chính quyền Việt Nam, tuyên truyền về con đường dân chủ, nhân quyền theo kiểu phương Tây và mục tiêu xây dựng đất nước Việt Nam giàu đẹp “hơn những gì cộng sản” đã làm. Ở cộng đồng hải ngoại, Việt Tân thường xuyên tổ chức các buổi quyên góp, kêu gọi bà con hải ngoại ủng hộ để tổ chức này có nguồn tài chính nhằm mục tiêu “canh tân đất nước”. Ông cha ta có câu, “khó khăn mới biết lòng người”, trong khi cả dân tộc đang đồng lòng trong việc đối phó với dịch bệnh, dư luận đặt câu hỏi, vậy tổ chức Việt Tân đã làm được gì cho đất nước.
Câu trả lời là KHÔNG, không một sự hỗ trợ nào cho người dân trong nước. Không một chiếc khẩu trang nào gửi về quê hương, không một đồng tiền nào ủng hộ người dân, doanh nghiệp trước khó khăn của dịch Covid-19, không hề thấy thành viên tổ chức Việt Tân nào đến những vùng dịch hay những vùng khó khăn để hỗ trợ người dân nhưng hễ mở miệng ra là "chính quyền giấu dịch", "thiếu minh bạch trong báo cáo số liệu", "số người chết và ca nhiễm bệnh cao gấp hàng chục lần báo cáo". Tôi nghĩ rằng, liêm sỉ là thứ thừa thãi đối với tổ chức khủng bố Việt Tân. Trong khi đó, mỗi khi địa phương nào có điểm nóng về an ninh, trật tự như biểu tình, khiếu kiện đất đai hay sự cố môi trường biển, người ta lại thấy bóng dáng thành viên tổ chức Việt Tân đứng sau, tài trợ tiền, phương tiện, thậm chí là rất nhiều tiền cho các đối tượng chống đối. Hóa ra, tài chính, ngân sách của Việt Tân chỉ chủ yếu giành cho việc chống phá chứ không phải là xây dựng đất nước, giúp đỡ người dân gì cả.
Trong khi đó, người ta đã nhìn thấy những khuôn mặt đầy rẫy lo âu và mái tóc bạc phơ của lãnh đạo Đảng, Nhà nước sau nhiều đêm thức trắng bàn chuyện chống dịch, tôi nhìn thấy những hình ảnh bác sỹ, chiến sỹ ăn vội bát cơm, gục đầu ngủ xuống dưới sàn đất lạnh giá trong cuộc đối đầu với Covid-19 và tôi nhìn thấy những ánh mắt biết ơn, cảm phục của bệnh nhân, trong đó có cả người nước ngoài đối với các y bác sỹ - những người đã cứu sống họ. Nhưng họ không nhìn thấy bất cứ sự lo lắng nào của các tổ chức phản động như Việt Tân đối với dịch bệnh trong nước, ngoài hành động chọc gậy bánh xe thông qua đưa thông tin thất thiệt về tình hình, hòng làm lòng người rối loạn.
Thế mới biết, Việt Tân là tổ chức yêu nước hay phá hoại đất nước.

ĐIỆN BIÊN PHỦ: LỪNG LẪY NĂM CHÂU CHẤN ĐỘNG ĐỊA CẦU

Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954 không những là mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam mà còn cổ vũ phong trào chống chủ nghĩa thực dân, giải phóng dân tộc trên thế giới.
Vì sao thực dân Pháp thất trận?
Tướng 4 sao Henri Navarre-tổng chỉ huy quân viễn chinh Pháp ở Đông Dương chính là tổng công trình sư của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ vốn được mệnh danh là “một pháo đài bất khả xâm phạm, một tập hợp những gì mạnh nhất, kiên cố nhất chưa từng có ở Đông Dương”, “một Verdun ở châu Á”. Theo tờ South China Morning Post, dưới sự chỉ huy của tướng Henri Navarre, quân Pháp đã liều lĩnh khi tuyên bố sẽ “bẻ gãy Việt Minh”. Thế nhưng, kết cục lại là “chính họ lần lượt bị bẻ gãy”. CNN cũng cho rằng, người Pháp đã bị mắc vào “nút thòng lọng” do chính mình tạo ra.
Tờ South China Morning Post nhận định, thất bại tại Điện Biên Phủ là vì quân Pháp suy yếu, “không đủ sức đánh lại vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp và những người lính thiện chiến của ông”. Trong khi đó, trang mạng War History Online cho rằng, sự kiêu ngạo, thiếu hiểu biết cùng yếu kém trong lập kế hoạch chính là “những vũ khí được các chỉ huy Pháp sử dụng trong trận Điện Biên Phủ để rồi dẫn tới thất bại của chính mình”. Theo đó, quân Pháp và các cố vấn Mỹ đã đánh giá thấp, cho rằng đối phương “lạc hậu, không được huấn luyện bài bản và dễ bị đánh bại”. Thế nhưng, trên thực tế, bộ đội Việt Nam “thiện chiến theo những cách rất khác với kẻ thù phương Tây” bởi họ “hiểu cách chiến đấu ở đất nước mình, chứ không chỉ đơn thuần là cách chiến đấu theo kiểu châu Âu có trong sách vở”.
Theo trang mạng War History Online, việc tướng Henri Navarre chọn Điện Biên Phủ để xây dựng một tập đoàn cứ điểm chính là “chọn lựa tệ hại”. Địa thế của một thung lũng lòng chảo với rừng núi bao bọc xung quanh khiến “14.000 quân Pháp gần như ngay lập tức bị bao vây và các đường tiếp tế bị cắt đứt”. Tại Điên Biên Phủ, người Pháp đã mắc sai lầm “giống như những gì mà quân đội phương Tây sẽ lặp lại trong nửa sau của thế kỷ 20”-đó là đánh giá thấp tiềm năng của chiến tranh du kích. “Sự kiêu ngạo và thiếu năng lực của họ trong trận chiến kéo dài từ tháng 3 đến 5-1954 đã dẫn tới thất bại hoàn toàn của Pháp trong chiến tranh Đông Dương, đem lại chiến thắng cho Việt Minh và độc lập cho Việt Nam”, trang mạng War History Online nhấn mạnh.
Trong cuốn sách “Điện Biên Phủ: 13-3 đến 7-5-1954”, Tiến sĩ Ivan Cadeau, một nhà nghiên cứu lịch sử người Pháp cho rằng, trận Điện Biên Phủ “là thất bại không thể phủ nhận của quân đội Pháp trước một đối thủ dũng cảm”. Chính tướng Henri Navarre, trong cuốn hồi ký “Đông Dương hấp hối”, phải thừa nhận, một trong những nguyên nhân khiến thực dân Pháp không thể hiện thực hóa mục tiêu kết thúc cuộc chiến tranh Đông Dương trong vòng 18 tháng trong danh dự là vì “sự lạc quan quá đáng” và “đánh giá quá thấp những khả năng của đối phương”.
“Một đòn anh dũng”
Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7-5-1954 được kênh truyền hình Pháp France 24 nhận định là “một đòn anh dũng” giáng vào chủ nghĩa thực dân kiểu cũ, là “một thời khắc quan trọng trong lịch sử” của Việt Nam và “một cột mốc trong lịch sử phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới”. Tờ The New York Times cho rằng, sự sụp đổ của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ “đặt dấu chấm hết cho sự ảnh hưởng quân sự của Pháp tại châu Á”; trong khi, theo CNN, việc Việt Minh đánh bại Pháp tại Điện Biên Phủ khiến cả xứ lục lăng bàng hoàng cũng như “chấm dứt sự đô hộ của Pháp ở Đông Dương”. Tờ Frontline của Ấn Độ nhận xét: Chiến thắng Điện Biên Phủ cho thấy “một nước châu Á nhỏ bé đã đánh bại một cường quốc thực dân châu Âu hùng mạnh” và là “động lực to lớn cho phong trào giải phóng dân tộc trên khắp thế giới”.
Theo nhà nghiên cứu lịch sử người Pháp Ivan Cadeau, trận Điện Biên Phủ thực sự là “tấn bi kịch với những binh lính Pháp, những người trú ẩn trong căn hầm được đào sâu trong lòng các ngọn đồi được đặt tên theo những người phụ nữ, trải qua nhiều trạng thái đan xen, từ tin tưởng tuyệt đối đến ủ rũ, từ hy vọng đến tan vỡ ảo tưởng, cho đến một chung cuộc cuối cùng”. “Trận Điện Biên Phủ năm 1954 và thất bại ê chề của Pháp là một trong những sự kiện quan trọng nhất của thời kỳ sau Chiến tranh Thế giới thứ hai. Nó báo hiệu ngày tàn của các nước thực dân châu Âu tại châu Á, bởi sau đó, vào năm 1957, thực dân Anh đã phải rút khỏi Malaysia”, tờ South China Morning Post khẳng định.

HUY ĐỨC VÀ BẦY KỀN KỀN

Kền kền là loại động vật chuyên rỉa xác thối, bị các loài khác xa lánh bởi lẽ nó chỉ thích kiếm ăn trên xác chết của người khác. Đã từ lâu, người ta sử dụng hình ảnh kền kền để nói tới những kẻ cơ hội, chuyên lợi dụng nỗi đau của người khác để kiếm lời, tô vẽ cho bản thân. Vụ việc Đồng Tâm là cơ hội cho không ít kẻ, dưới nhiều danh nghĩa, từ phóng viên, cựu nhà báo, dân chủ viên,… lao vào để kiếm chắc, gây dựng tên tuổi.

Như trang đã đề cập trong bài trước, tối ngày 28/4, đồng loạt trên báo Thanh niên và Báo Tuổi trẻ đăng bài viết: “Ban dân vận Thành ủy Hà Nội tự nhận chưa sâu sát, nhạy cảm về vụ việc ở Đồng Tâm” (Báo Tuổi trẻ), hay “Ban Dân vận Thành ủy Hà Nội thừa nhận tham mưu chưa sát vụ Đồng Tâm” khiến dư luận không khỏi hoang mang. Có chi tiết rất lưu ý là ngay sau khi Báo Tuổi trẻ đăng dòng tiêu đề cố tình gây hiểu nhầm về bản chất vụ Đồng Tâm, ngay lập tức, một cựu phóng viên báo Tuổi trẻ mà chúng ta đều biết đến là Trương Huy San (Huy Đức Osin) đã nhanh chóng trích dẫn bài viết kèm theo lời phụ họa “để làm rõ vấn đề”. Anh ta viết “Chắc quý vị ở Ban Dân vận, chỗ sâu xa, cũng hiểu rằng, chẳng phải "chưa sâu sát, chưa nhạy cảm" đâu. Gốc rễ của cách hành xử bất chấp nhân tính và luật pháp nằm ở chỗ, rất nhiều quan chức thoái hóa biến chất đã không còn coi DÂN - bà con Đồng Tâm - là DÂN nữa”. Và chúng ta nhanh chóng nhận ra, ý đồ của Tuổi trẻ và Huy Đức hướng tới điều gì: là rửa tội cho Lê Đình Kình và xuyên tạc về vụ việc Đồng Tâm.
Chân dung Trương Huy San (Huy Đức Osin)
Thực tế, Lê Đình Kình không phải là một DÂN bình thường, mà đây là một kẻ phạm tội, thậm chí, không nói quá là một kẻ khủng bố. Y và đồng bọn đã có thời gian dài gây rối trật tự tại Đồng Tâm, chuẩn bị, tích lũy phương tiện, vũ khí để chống đối cơ quan chức năng. Việc mua sắm bom xăng, phân công người tấn công cơ quan chức năng không chỉ ngày một ngày hai, mà là cả quá trình lâu dài, có sự ủ mưu từ trước. Trong sáng ngày 9/1, chính các đối tượng đã khai nhận rằng, Kình đã chỉ đạo con cháu của mình chống đối quyết liệt, thậm chí còn nói ‘cứ giết ba thằng rồi bọn kia sẽ sợ mà rút”. Đến khi bị tiêu diệt, trên tay y vẫn cầm quả lựu đạn, thể hiện quyết tâm chống đối đến cùng, và việc chống đối của y hoàn toàn có thể gây nguy hiểm cho các cán bộ công an nên việc tiêu diệt y là hoàn toàn đúng pháp luật.

Anh Huy Đức lập lờ đánh tráo khái niệm “Bà con Đồng Tâm” và tổ Đồng Thuận do Lê Đình Kình cầm đầu. Thử hỏi, Huy Đức đã một lần đặt chân đến Đồng Tâm, tiếp xúc với người dân Đồng Tâm như ông Trần Ngọc Viễn, thương binh Phạm Đức Hinh hay số cán bộ bị đám Lê Đình Kình đe dọa, sỉ nhục hay chưa. Xin anh hãy nghe họ nói một lần, để anh hiểu rõ thế nào là DÂN. Anh đã nghe những lời khai mất hết tính người của Lê Đình Công, Lê Đình Chức,… để hiểu đám người “bà con Đồng Tâm” mà anh nói nó dã man, nó tàn ác như thế nào hay không. Hay anh thử đứng trước di ảnh của 3 liệt sỹ công an hi sinh trong vụ Đồng Tâm để anh hiểu ai mới là nạn nhân của vụ việc này.

22/4/20

VIỆT NAM - CHỐN YÊN BÌNH NGAY CẢ VỚI NHỮNG CỰU BINH MỸ

Việt Nam là chế độ "độc đảng" "hèn với giặc, ác với dân" như các bạn "đu càng và dân chủ cuội" vẫn thường chỉ trích. Còn ở Hoa Kỳ là quốc gia dân chủ "thiên đường tự do"...Sao có nhiều cựu binh từng là lính xâm lược Việt Nam, bảo vệ chế độ tay sai VNCH và những người Mỹ sắp về hưu lại đang có tư tưởng chọn Việt Nam là nơi nghỉ ngơi cuối đời? Có phải bị CS mua chuộc, hay nước Mỹ không vĩ đại như ai đó vẫn mơ tưởng?

Dự báo trong thời gian sắp tới số lượng cựu chiến binh Mỹ nói riêng và người Mỹ đến tuổi nghỉ hưu nói chung có nhu cầu chuyển đến Việt Nam sinh sống sẽ còn tăng, vì chính phủ nước họ đang chuẩn bị phê duyệt một số nghị định cắt giảm khoản ngân sách cho an sinh xã hội.
Vào năm 1971 của thế kỷ trước, ông John Rockhold, khi đó còn là một cậu thanh niên 18 tuổi, bốc trúng lá phiếu số 12 trong cuộc tuyển quân tại thung lũng San Fernando, bang California, Mỹ. Ông là người thứ 12 phải thực hiện nghĩa vụ quân sự trong đợt tuyển chọn năm đấy. Sau một thời gian phục vụ trong quân ngũ, ông John trở thành một sỹ quan trên tàu tuần duyên của Hải quân Mỹ chuyên hoạt động quanh khu vực bờ biển miền Nam Việt Nam.
Theo thống kê, đã có hơn 58.000 nghìn lính Mỹ tử trận trong cuộc chiến tranh kéo dài tại Việt Nam. Tuy vậy, kể từ năm 1975 đến nay, hàng nghìn người lính Mỹ đã quay lại chiến trường xưa của họ tại miền Nam Việt Nam. Họ trở lại để tìm sự thấu hiểu, chia sẻ, cảm thông và tha thứ của những người trong cuộc. Vậy nhưng, thay vì chỉ ghé thăm trong chốc lát, nhiều cựu chiến binh Mỹ lại lựa chọn Việt Nam làm ngôi nhà mới trong những năm tháng cuối cuộc đời mình. Họ bị thu hút bởi chất lượng cuộc sống cao, bất động sản giá rẻ, và hệ thống chăm sóc y tế với chi phí vừa phải, v. v...

Sau khi John Rockhord xuất ngũ, ông trở thành lính đánh thuê hoạt động tại khắp các chiến trường châu Phi. Ngoài việc trực tiếp chiến đấu, ông còn tham gia một số hoạt động từ thiện tái thiết nữa. Nhờ vào một dự án từ thiện như vậy mà ông John đã có cơ may quay trở lại Việt Nam vào năm 1992. Sau ba năm làm cho một dự án hỗ trợ người di cư vì lý do kinh tế, ông quyết định nhập tịch năm 1995, chỉ vài tháng sau khi Việt Nam và Mỹ bình thường hoá quan hệ.
Cho đến ngày hôm nay, có thể nói, cái “chất Việt Nam” đã bám rễ sâu trong tâm hồn John Rockhold. Năm 2009, ông cưới một người phụ nữ Việt Nam. Vượt qua nửa vòng trái đất xa xôi, người mẹ của ông đi từ thành phố Santa Maria, bang California của Mỹ đến TP. Hồ Chí Minh để dự đám cưới con trai. Chỉ một chuyến đi thôi mà bà cụ yêu thành phố Việt Nam này đến mức quyết tâm kéo dài thêm thời gian ở lại cho đến năm 2014, khi mà bà qua đời ở tuổi 94.
Hiện nay ông John ở tuổi 66 và đang sống cùng người vợ Việt với hai thiên thần bé bỏng của mình, một bé 10 tuổi và bé 9 tuổi. Hai đứa trẻ được sinh ra bằng phương pháp mổ đẻ. Người vợ ông John mỗi lần mổ phải lưu trú trong bệnh viện bốn ngày, còn ông thì chỉ phải chi trả một khoản viện phí rất khiêm tốn: khoảng $1200 - gần 28 triệu VND. Nhưng nếu tại Mỹ, một ca phẫu thuật như thế sẽ tốn khoảng $51.125 - đồng nghĩa với hơn 1 tỷ 190 triệu VND.
Gia đình ông John đang sống tại một căn hộ trên tầng 20 một toà nhà nhìn ra sông Sài Gòn. Căn hộ bốn phòng ngủ và đầy đủ các tiện nghi khác rộng khoảng 198m2 - chưa kể ban công. Họ mua căn hộ này năm 2011 với mức giá $250.000 (hơn 5 tỷ 820 triệu VND). Nhưng nếu như ông John sinh sống tại Santa Maria, bang California thì chỉ có thể mua được một nửa căn hộ với mức giá đó mà thôi.
Tốc độ tăng trưởng kinh tế ấn tượng tại Việt Nam và các quốc gia Đông Nam Á khác đang tạo ra một hiện tượng di dân đáng ngạc nhiên: càng ngày càng có nhiều người Mỹ đến tuổi nghỉ hưu chọn các quốc gia này làm “bến đậu” cho mình. Họ bị cuốn hút bởi chất lượng sống rất cao mà lại tốn ít chi phí - chỉ với riêng khoản tiền lương hưu ít hơn $2000 của mình, gia đình ông John đã có thể có một cuộc sống tiện nghi, thậm chí còn thuê được cả một đầu bếp và người dọn dẹp theo ca hằng ngày nữa.
Một lý do khác khiến cả những cựu chiến binh như ông John Rockhold lựa chọn Việt Nam là sự hiếu khách và rộng lượng của người dân. Hầu hết những người Việt Nam mà ông John gặp, đặc biệt là giới trẻ, đều tỏ ra thân thiện với ông kể cả sau khi họ biết được rằng ông là cựu binh từng tham chiến tại Việt Nam trong quá khứ. Tuy rằng hầu hết gia đình hàng xóm của ông John là người Việt, ấy thế nhưng chưa bao giờ ông và các con cảm thấy lạc lõng cả.
“Người Việt Nam lúc nào cũng đối xử rất lịch sự với tôi. Tôi cảm thấy mình được coi trọng còn hơn cả hồi còn ở Mỹ!” - Ông John Rockhold chia sẻ. Ngay cả ngôi làng quê hương vợ ông cũng chỉ cách 40 km với chiến trường xưa của ông. - “Lúc đó tôi không thể tưởng tượng được rằng mình sẽ có lúc gọi Việt Nam là ngôi nhà của mình!”.
Hiện nay ông John đang làm việc cho một doanh nghiệp nhập khẩu khí gas hoá lỏng, đồng thời trợ giúp một quỹ từ thiện chuyên lắp đặt pin mặt trời cho các gia đình nghèo. Họ đã - đang đóng góp cho nền kinh tế Việt Nam bằng cả công việc và quỹ lương hưu của mình để đổi lại một cuộc sống tiện nghi, hiện đại mà không đắt đỏ.
Trong những năm gần đây Chính phủ Việt Nam đã phần nào nới lỏng chính sách thị thực và nhập tịch để thu hút người Mỹ đến sống và làm việc. Ngược lại, nhiều người Mỹ tỏ ra rất muốn được định cư tại Việt Nam, và đánh giá chất lượng sống của các thành phố như Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng… còn cao hơn những đô thị ở Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia v.v… Họ có thể dễ dàng tìm được một chỗ ở và công việc tại các đô thị Việt Nam, nơi mà chất lượng sống không khác quá nhiều so với những thành phố ở nơi chôn nhau cắt rốn của mình.
Hiện nay vẫn chưa có số liệu chính xác từ Chính phủ về số người Mỹ trong độ tuổi nghỉ hưu sinh sống tại Việt Nam, một phần vì không phải người nào cũng giống nhau: có những người sinh sống và làm việc theo chế độ Visa kéo dài từ một đến hai năm, rồi sau đó họ lại xin kéo dài thị thực. Vậy nhưng cũng có những người khác nhập tịch Việt Nam bằng cách lấy một người vợ Việt như ông John là một ví dụ điển hình.
Một trường hợp cựu chiến binh Mỹ sống tại Việt Nam khác là ông Michael Gormalley - cựu trung sĩ lục quân. Năm 2008, sau chuyến du lịch đến Việt Nam, ông Michael tình nguyện ở lại dạy tiếng Anh cho một trường trung học tại miền quê Bình Thuận. Năm 2014, ông chuyển về Sài Gòn và trở thành giảng viên cho một trường đại học.
Hằng ngày ông Michael đến trường từ lúc 7 giờ, và làm việc liên tục đến 16 giờ. Tuy đã ở tuổi 77 nhưng lúc nào ông cũng nhiệt tình hoàn thành trách nhiệm của mình. Có được điều đó là nhờ tình yêu nghề giáo mà ông có được từ thời còn là một Hiệu trưởng trường trung học ở thị trấn Pittsfield, bang Massachussett. Ông Michael còn sẵn sàng dạy ngoài giờ miễn phí cho các học sinh Việt Nam của mình như một cách cảm ơn họ, những người đã sẵn sàng bỏ qua những ký ức đau thương mà coi ông như người thầy, người bạn.
Trả lời phỏng vấn một tờ báo Mỹ, ông Frederick R. Burke, một luật sư tại Công ty Luật Baker McKenzie, đã rút ra từ kinh nghiệm làm việc với cộng đồng người Mỹ tại Việt Nam như sau: “Hầu hết các cựu chiến binh Mỹ trở lại Việt Nam đều muốn nhận được sự tha thứ và kết nối lại với những con người thân thiện, hiếu khách của quốc gia này. Thường thì họ sẽ lấy vợ và lập gia đình ngay tại Việt Nam. Có “một bộ phận không nhỏ” các cựu chiến binh đều có chung tâm lý: không muốn trở về Mỹ vì chỉ với khoản lương hưu và trợ cấp quân đội của mình thì họ đã có một cuộc sống dư giả tại Việt Nam. Trong khi đó, có những đồng đội cũ của họ đang là người vô gia cư trên đường phố New York hay Los Angeles!”.
Thông thường thì người Mỹ khi về hưu sẽ đến sống tại các bang miền Nam như Florida. Nếu họ muốn sống tại nước ngoài thì sẽ lựa chọn điểm đến là Philippines, Thái Lan và Malaysia. Tuy vậy, chính sách an sinh xã hội đang càng ngày tệ hơn tại Mỹ; cộng với việc chi phí sinh hoạt tăng lên, bất ổn chính trị và biến đổi khí hậu ở các quốc gia Đông Nam Á khác đã - đang khiến cho càng nhiều người Mỹ về hưu lựa chọn Việt Nam là điểm dừng chân cho những năm tháng cuối đời mình có được sự an toàn và lý thú nhất.
Ông John Rockhold thật lòng chia sẻ một cách rất thẳng thắn và chân tình thế này trên một tờ báo nước Mỹ: “Hệ thống chăm sóc y tế của Việt Nam hoàn toàn có thể cung ứng mọi dịch vụ mà gia đình tôi cần đến với mức giá vừa phải. Tình hình an ninh trật tự tại Việt Nam cũng rất tốt. Tôi có thể nhắm một mắt mà đi bộ trên đường phố Sài Gòn nhưng không sao cả. Nếu còn ở Mỹ thì tôi không dám nhắm mắt vì sợ bị móc túi!”.
Dự báo trong thời gian sắp tới số lượng cựu chiến binh Mỹ nói riêng và người Mỹ đến tuổi nghỉ hưu nói chung có nhu cầu chuyển đến Việt Nam sinh sống sẽ còn tăng, vì chính phủ nước họ đang chuẩn bị phê duyệt một số nghị định cắt giảm khoản ngân sách cho an sinh xã hội. Có vẻ như đây là một cơ hội rất tốt để hình ảnh Việt Nam trở nên hiện đại - văn minh, đa dạng và thân thiện ấm áp hơn trong con mắt bạn bè quốc tế.
Theo CAND

KHI TRUNG QUỐC LẤY LÒNG DẠ TIỂU NHÂN ĐO LÒNG QUÂN TỬ

Trong thời gian vừa qua, với tham vọng bá quyền của mình, Trung Quốc luôn tìm mọi cách để lấn chiếm chủ quyền biển đảo của các quốc gia khác trên biển Đông, bất chấp luật pháp quốc tế. Trung Quốc tự ý đưa ra đường lưỡi bò, bồi đắp các đảo nhân tạo, đưa quân chiếm đóng các đảo thuộc chủ quyền của quốc gia khác. Ngoài ra, Trung Quốc còn đưa tàu vũ trang của mình đi tuần tra trái phép trên biển Đông, đâm chìm tàu đánh cá và bắt bớ ngư dân của các quốc gia láng giềng với lí do “xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc. Đáng nói là, sau những sự việc trên, Trung Quốc lại luôn thể hiện thái độ vô tội, giả nhân, giả nghĩa và lớn tiếng vu cáo các quốc gia khác xâm phạm chủ quyền biển đảo.
Bài báo đậm chất xuyên tạc của Hoàn Cầu thời báo
Mới đây, sau vụ việc tàu hải cảnh của quân đội Trung Quốc đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam, tờ Hoàn Cầu thời báo (tờ báo trực thuộc Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của ĐCS Trung Quốc) mới đây đăng bài viết “Tại sao Việt Nam xâm phạm Biển Đông vào thời điểm này”. Bài viết này đưa ra những luận điệu rất sai lệch liên quan đến tranh chấp chủ quyền biển đảo, quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc theo hướng Việt Nam liên kết với Mỹ nhằm dồn Trung Quốc vào thế bất lợi. Tờ báo này nói rằng “Chính phủ Việt Nam không đề cập gì đến tám ngư dân đã được cứu mà không có bất kỳ thương tích nào từ tàu Trung Quốc mà họ đâm phải” mà chỉ nhăm nhăm đổ lỗi cho Trung Quốc rồi thì là “Việt Nam đã cố gắng đánh bắt cá ở vùng biển nước ngoài và sau đó đánh lừa công chúng bằng những tuyên bố sai trái và các cáo buộc chống lại Trung Quốc”, cố tình bắt tay với Mỹ để gây khó khăn cho Trung Quốc. Chẳng nhẽ, chúng tôi phải cảm ơn những kẻ mà mới phút trước đâm chìm tàu của chúng tôi, rồi giả vờ lương thiện cứu vớt ngư dân bị chìm tàu ư, thật hoang đường làm sao.

Không dừng lại ở đó, tờ này  còn cho rằng “Khi Trung Quốc đang chiến đấu gian khổ với COVID-19, Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên ban hành lệnh phong tỏa Trung Quốc và đình chỉ du lịch hàng không trong và ngoài nước, và di tản các công dân Việt Nam khỏi Trung Quốc, những hành động phù hợp với các động thái của Hoa Kỳ”. Thực tế, đâu chỉ Việt Nam đóng đường biên giới với Trung Quốc mà tất cả các quốc gia láng giềng đều làm như thế, trước tình trạng dịch bệnh Covid-19 lan nhanh kinh hoàng, và chưa hề có thuốc đặc trị thì đó là biện pháp tự vệ của mỗi quốc gia. Việt Nam có 1281 km biên giới trên đất liền với Trung Quốc, hoạt động giao thương, du lịch diễn ra liên tục; trong lúc bùng phát dịch, nếu Việt Nam không kịp thời phong tỏa biên giới với Trung Quốc, liệu giờ đây, Việt Nam có khống chế được dịch hay không., đó là “phù hợp với các động thái của Mỹ”.

Nực cười hơn, Trung Quốc cho rằng vụ việc tàu cá Việt Nam “tự đâm” vào tàu hải cảnh vừa qua bởi lẽ “Hà Nội có ý định chuyển sự chú ý khỏi áp lực trong nước gần đây và sự bất lực trong việc xử lý đại dịch sang căng thẳng trong quan hệ Việt Nam - Trung Quốc”. Lịch sử đã chứng minh điều ngược lại, bởi lẽ Trung Quốc mới là nước gây ra tranh chấp biên giới, lãnh thổ để thu hút sự chú ý của dư luận, tiện đường cho những mưu tính của giới cầm quyền. Năm 1979, khi mới lên cầm quyền, trước áp lực cải cách trong nước, đồng thời để tiện đường “dọn dẹp” lại nội bộ trong Đảng Cộng sản, Đặng Tiểu Bình đã phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam. Hay năm 2019, để giảm bớt sức nóng của các cuộc biểu tình ở Hồng Kong, Trung Quốc đã cố tình gây ra tranh chấp chủ quyền trên biển Đông, thông qua đưa tàu thăm dò Hải Dương 8 vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Nhìn vào các sự kiện trên mới thấy ai mới là kẻ tiểu nhân và quân tử trong cuộc chiến chủ quyền này!

BLOGGER MẸ NẤM (NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH) NẾM TRÁI ĐẮNG DÂN CHỦ NGAY TRÊN ĐẤT MỸ

Cách đây hơn 1 năm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã đặt chân đến Mỹ, sau bao năm hành nghề dân chủ. Thực ra, làm nghề "dân chủ", việc nhận được tiền tài trợ bên ngoài chỉ là một trong nhiều mục đích. Đang vô công rồi nghề, chẳng có nghề nghiệp gì, tự nhiên lại được "nổi tiếng" (thực ra là tai tiếng), nhiều người biết đến, thỉnh thoảng được trao mấy giải thưởng quốc tế về nhân quyền và được xuất cảnh tới các quốc gia phương Tây, nhất là Mỹ quốc,... là động lực chống chính quyền của rất nhiều các "nhà dân chủ" hiện nay. Chả thế, mặc dù đứng trước nguy cơ bị pháp luật trừng phạt, nhưng chúng không tiếc công sức lên mạng xuyên tạc, chửi bới chính quyền, gây rối trật tự công cộng. Thậm chí, sẵn sàng vào tù để tạo "số má" đánh bóng tên tuổi và được phía Mỹ giải cứu. Tuy nhiên, cứ nghĩ sang Mỹ thiên đường được mở ra, tuy nhiên, không thể ngờ rằng, mới được vài ngày, Quỳnh lại bị chính đồng bọn của cô ta tẩy chay, chửi bới không tiếc lời chỉ bởi vì cô ta chê bài Tổng thống Mỹ ứng phó kém trong đợt Covid 19, coi Trump là người không đáng để tin tưởng.
Và thực sự Quỳnh nếm trái đắng. Ngay lập tức, trên rất nhiều các trang cá nhân của nhiều đối tượng chống đối, phản động có “số má” như Lê Hoài Anh, Nguyễn Ngọc Gia, Nguyễn Hữu Vinh đăng tải các bài viết chửi bới, tẩy chay Quỳnh. Thú vị ở chỗ, những người là bạn bè trên bến dưới thuyền của Quỳnh, nếu trước đây khi cô ta bất mãn với chính quyền Việt Nam khi còn sống ở trong nước thì liên tục cổ vũ, khích lệ, cho rằng Quỳnh đang bảo vệ quyền con người, quyền tự do ngôn luận của mình, là "tiếng nói của người có lương tri". Ấy vậy mà, ngay khi Quỳnh lỡ miệng chỉ trích tống thống Mỹ, ngay lập tức xù lông cắn lại Quỳnh, Từ việc đào bới chuyện gia đình đến phê phán Quỳnh là người thiếu tin tưởng, ăn bám, phản bội,.... Điển hình, Trần Đình Thu, một dân chủ khá có tiếng đã chửi thẳng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: “Chị Lê Hoài Anh, người từng ủng hộ cô tiền bạc nhiều lần, và cuối cùng đã bỏ ra 5 ngàn USD để mua đấu giá bức tranh 2 mẹ con cô nhằm cho cô có tiền chi dùng trong những ngày ở tù, nay đã lột bức tranh khỏi phòng làm việc vì bức xúc những hành động của cô là AK 47 hở cô kia? Cô đúng là một thứ vớ vẩn, làm phiền cộng đồng nhiều quá. Đất nước này tới hồi mạt vận nên mới sinh ra những người như cô này.” Hiếm có tiếng nói nào ủng hộ Quỳnh trên các diễn đàn. Chính sức ép vô hình này đã buộc cô ta phải xoá status trên chỉ sau vài giờ, tuy nhiên, làn sóng tẩy chay Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trên mạng Internet không hề có dấu hiệu thuyên giảm.

Có lẽ, giờ đây Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mới cay đắng nhận ra cái giá trị thật của tự do dân chủ theo phương Tây mà cô ta vẫn theo đuổi bấy lâu. Hoá ra tự do ngôn luận tức là tự do chửi chính quyền cộng sản, còn chính quyền Mỹ hay Châu Âu phải auto tốt, còn nếu sai thì chỉ có nhận thức bạn chưa đúng mà thôi. Vì Mỹ là bố là mẹ, ai lại đi chê bố mẹ bao giờ. Giờ đây, khi bị Việt Nam trục xuất, đồng bọn ở Mỹ xa lánh, còn nơi nào để Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đi bây giờ.

KỶ NIỆM 150 NĂM NGÀY SINH V.I. LÊNIN (22/4/1870 - 22/4/2020)

Lênin là nhà tư tưởng vĩ đại, nhà lý luận chính trị kiệt xuất, lãnh tụ lỗi lạc của giai cấp công nhân và nhân dân lao động toàn thế giới. Hãy cùng nhìn lại những hình ảnh về cuộc đời của ông.

1. Lênin tên thật là Vladimir Ilyich Ulyanov, sinh ngày 22/4/1870 tại Simbirsk, nay là Ulyanovsk, trên sông Volga. (Ảnh Lênin năm 1887 khi tốt nghiệp trường trung học Simbirsk Gymnasium).
2. Lênin là nhà tư tưởng vĩ đại, nhà lý luận chính trị kiệt xuất, người sáng lập Quốc tế Cộng sản và người sáng lập nhà nước Xôviết.
3. Lênin (giữa) và các lãnh đạo của tổ chức tại St. Petersburg có tên gọi Liên đoàn đấu tranh vì sự giải phóng của giai cấp công nhân năm 1900.
4. Lênin chơi cờ cùng nhà triết học lừng danh Alexander Bogdanov trong chuyến thăm nhà văn Maxim Gorky vào tháng 4/1908.
5. Lênin đọc báo tại phòng làm việc ở Kremlin năm 1918.
6. Lênin trong cuộc diễu binh trên Quảng trường Đỏ năm 1919.
7. Lênin chụp ảnh cùng người kế nhiệm Joseph Stalin năm 1919.
8. Lênin có bài phát biểu từ khán đài trên Quảng trường Đỏ trước đông đảo quần chúng và các đồng chí năm 1920.
9. Lênin trò chuyện với nhà văn nổi tiếng người Anh Herbert George Wells tại văn phòng ở Kremlin năm 1920.
10. Lênin nói chuyện tại Đại hội lần thứ 3 của Quốc tế Cộng sản năm 1921.
11. Lênin bên người vợ Nadezhda Krupskaya tại làng Gorki năm 1922.
12. V.I Lênin lãnh đạo đất nước cho đến năm 1922, khi ông rời khỏi trụ sở làm việc tại điện Kremlin vì lý do sức khỏe và về sống tại ngôi nhà ở làng Gorki thuộc vùng Mátxcơva. (Ảnh: Leênin cùng người cháu trai Viktor, con trai của Dmitry Ilyich Ulyanov).
13. Vào tháng 3/1923, Lênin bị ốm nặng và ông qua đời ngày 21/1/1924, hưởng thọ 53 tuổi.

Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống

  Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống      Phát hiện 2 cháu bé đang chấp chới giữa dòng nước, không q...