9/2/21

TRẦN HUỲNH DUY THỨC DỪNG TUYỆT THỰC VÌ GIA ĐÌNH NGỪNG VÀO THĂM DO COVID 19

 Hơn 70 ngày qua, làng zân chủ và các zân biểu Mỹ, EU nhộn nhạo, la làng, khóc lóc cho Trần Huỳnh Duy Thức trước tuyên bố “tuyệt thực đến khi đòi được công lý” (tức là được tha tù trước hạn 6 năm). Màn diễn “trong hô ngoại ứng” sôi sục đã khiến truyền thông và nhà tù nơi Thức đang chấp hành án phải “lên tiếng” vạch trần sự thật.

Khi Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực đến ngày 47,48,49 thì em trai ông ta lên RFA khóc lóc rất thê lương rằng : "Anh rất là yếu, yếu lắm! Anh đi ra rồi anh phải nghỉ đến một lúc sau thì anh mới có thể nói được. Anh nói là anh đã tuyệt thực tới ngày thứ 47 rồi, tôi nghe rồi cũng choáng váng luôn, trong suy nghĩ của mình là không thể nào lâu đến cái mức như vậy được. Nhưng mà thật sự thì cái choáng váng là anh đã tuyệt thực tới ngày thứ 47 rồi, anh nói sẽ tiếp tục tuyệt thực tiếp nếu như mà phía Tòa án Tối cao họ không trả lời phản hồi lại cho ảnh. Sức khỏe của anh ốm đi nhiều lắm, anh chỉ còn có 58kg thôi. Ảnh sụt mất 9kg rồi đó. Huyết áp của anh (may mắn là không biết làm sao giống như là có ai đó giúp đỡ về tâm linh vậy đó) tương đối ổn".




Cùng với đó là Bạch Hồng Quyền, đang ở Mỹ cùng nhiều zân chủ và trang truyền thông zân chủ tung tin rằng , Thức phải đi cấp cứu ở bệnh viện… khiến trại giam phải đính chính mấy fakenews rằng, Thức vẫn khỏe mạnh, vẫn đang chấp hành án bình thường (tức là không có đi bệnh viên nào cả).

Đến hôm nay, báo Công an nhân dân đã có bài vạch trần chiêu trò “tuyên thực” mỗi lần lại diễn của Thức là “không nhận phần ăn do trại cấp phát nhưng vẫn ăn, uống đồ ăn của gia đình cung cấp và mua đồ ăn tại căng tin của trại giam”. Chẳng hạn trong lần tuyệt thực năm 2016, bài báo đã đưa ra dẫn chứng:

“Trong biên bản làm việc với cán bộ của trại giam, Trần Huỳnh Duy Thức đã viết, ký xác nhận nội dung: "Tôi tuyệt thực để kêu gọi một cuộc trưng cầu dân ý, để nhân dân quyết định thể chế chính trị đất nước. Tôi tuyệt thực không liên quan đến chế độ chính sách Trại giam số 6; khẩu phần ăn của tôi được cấp phát đầy đủ từ ngày nhập trại, tuy nhiên tôi sẽ duy trì bằng cách sẽ uống 3 bịch sữa mỗi ngày".

Với thông tin này đã phần nào cho thấy chiêu bài của Trần Huỳnh Duy Thức. Gọi là “tuyệt thực” nhưng thực tế chỉ là đối tượng không nhận khẩu phần ăn của trại nhưng vẫn ăn uống các đồ khác nhiều dinh dưỡng hơn... Đơn cử như lần tuyệt thực vào năm 2016. Theo các bản thống kê có xác nhận của Trần Huỳnh Duy Thức, từ ngày 24/5/2016 đến ngày 31/5/2016, Thức đã sử dụng đồ ăn, nước uống gồm 21 hộp sữa loại 180ml, 10 bịch sữa tươi loại 220ml, 21 gói trà sâm, 1 gói trà gừng, 1 cốc trà Lipton, ...

Nguồn http://cand.com.vn/Chong-dien-bien-hoa-binh/Bai-1-Bon-cu-soan-lai-630413/ 

Còn lần tuyệt thực “cai cơm tù, sực cơm nhà” lần này, bài báo cho biết “Lần này, sau khi Trần Huỳnh Duy Thức không nhận khẩu phần ăn, Trại giam số 6 đã thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật. Cán bộ trại giam đã giáo dục, giải thích, động viên Thức sử dụng khẩu phần ăn do trại cung cấp. Đồng thời lập biên bản, yêu cầu Thức ký xác nhận đầy đủ mua bán tại căng tin, đồ tiếp tế của gia đình và ghi hình về việc Thức không nhận khẩu phần ăn do trại cấp và hằng ngày khám sức khỏe tại trạm xá”. Như vậy, do Thức mới dừng “tuyệt thực” nên phái Trại giam chưa cung cấp được danh mục Thức đã “sực” ở căng tin như mọi bận, chưa kể nguồn thức ăn từ gia đình tiếp tế, mỗi lần lên đến hàng chục kg.



Thế nên, mới đây, sau 72 ngày tuyên bố “tuyệt thực”, Thức vội vàng dừng “tuyệt thực” khi trại giam có thông báo không cho gia đình gửi hàng tiếp tế vì phòng ngừa dịch bệnh covid-19 xâm nhập vào trại, đồng nghĩa với nguồn lương thực từ gia đình bị bắt, khiến Thức không thể kéo dài việc “tuyệt thực” cơm tù được nữa.



Dân mạng lập tức chế giễu chiêu trò “tuyệt thực” này của Thức không khác nào cú lừa dối trắng trợn mấy vị dân biểu Mỹ, EU đang khóc lóc, đòi chính phủ Việt Nam phải thả tự do, đáp ứng nguyện vọng của Thức vì lý do nhân đạo kia.

Xem clip https://youtu.be/GMPB0vbRsEY

Thức còn 6 năm tù nữa. Với thái độ không nhận tội, không chấp hành giáo dục cải tạo, Thức làm sao có cơ hội xét “cải tạo tốt” để giảm án, đồng nghĩa với việc Thức và gia đình sẽ còn nhiều trò hề tương tự, kể cả trò tuyệt thực “cai cơm tù sực cơm nhà”. Mà kỳ lạ rằng, truyền thông nước ngoài và mấy vị dân biểu kia rất “cả tin” bất chấp sự dối trá, lừa lọc liên tiếp, trắng trợn của đám “tù nhân lương tâm” và gia đình họ như Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu cày hay Trần Huỳnh Duy Thức này

THÂN HỮU VIỆT TẦN TẠI NHẬT LÀ TRÙM TIN GIẢ

 Gần đây, bộ phận chống Trump trong làng dân chửi đã cảnh báo nhau về một gương mặt chuyên tung tin giả, là nick Hai Le. Họ nhận xét rằng Hai Le rất “khôn”, khi chỉ nói bóng gió rằng “mỗi bài chống Trump được trả 70 đô”, khiến những “tay mơ” như Trần Đình Thu lao vào share tin này rồi phải chịu hết phần trách nhiệm:





Tuy nhiên, ít ai biết rằng Hai Le cũng là một nhân vật có ảnh hưởng trong giới chống Cộng ở Nhật. Qua tìm hiểu, được biết Hai Le tên thật là Lê Hoàng Hải, quê ở Đồng Tháp, tham gia nhóm Zombie Nguyễn từ năm 2015, trước khi tham gia “Hiệp hội Người Việt ở Nhật” (chịu ảnh hưởng của Việt Tân) và nhóm “Nam Nghệ Tân Xã”. Năm 2019, nhân vụ tàu Trung Quốc xâm phạm bãi Tư Chính của Việt Nam, Hải cùng nhóm Zombie Nguyễn tại Nhật lập ra fanpage Antichicom để tổ chức biểu tình. Trong những cuộc biểu tình này, người tham gia giơ cả biểu ngữ chống Trung Quốc, ủng hộ biểu tình Hong Kong, lẫn công kích chế độ. Năm 2020, đảng Việt Tân, Hiệp hội Người Việt ở Nhật và những thành viên Antichicom như Hai Le, Le Dat đã cùng phối hợp hành động trong vụ Đồng Tâm:

Hóa ra trùm tung tin giả Hai Le là thân hữu Việt Tân tại Nhật. Qua những ví dụ như Hai Le và Mã Tiểu Linh, có thể thấy không ít “bạn của Việt Tân” đang dùng tin giả làm vũ khí “đấu tranh chính trị”.

VỤ ĐẢO CHÍNH Ở MYANMAR VÀ DI SẢN THUỘC ĐỊA PHƯƠNG TÂY

 Trong khi hầu hết các cây bút bình luận chỉ xem vụ đảo chính ở Myanmar như một biến cố khiến quốc gia này rời xa khỏi chuẩn mực dân chủ của các nước phương Tây, thì tài khoản FB Nguyen Truong lại có một cái nhìn khác. Nguyen Truong chỉ ra rằng chế độ độc tài quân sự ở Myanmar là một hậu quả của chế độ thuộc địa Anh, và truyền thông của các nước phương Tây đang lan truyền một cốt truyện thiên vị về những ảnh hưởng chính trị mà họ đem lại cho thế giới. 


Xin trích nguyên văn status của Nguyen Truong:

“Ít ai biết cuốn 1984 nổi tiếng của Orwell được viết dựa trên cảm nhận của ông ta khi còn là 1 cảnh sát thuộc địa tại Burma. Ở phương Tây, những lời cảnh báo từ sách không bao giờ được đề cập rằng nó nói về một xã hội tương lai được quản lý dựa theo những cấu trúc của chủ nghĩa thuộc địa Tâu Âu. Còn cuốn sách đầu tiên của Orwell, Burmese Days, nói tỉ mĩ về thực tế tại Đế quốc Anh ngày ấy - "1 chế độ chuyên quyền với việc trộm cướp là mục đích cuối cùng" - và những hệ quả nó để lại. Myanmar hôm nay vẫn là những gì của ngày trước - "1 chế độ chuyên quyền với trộm cướp là mục đích cuối". Cách nó được cai trị ngày nay - 1 hội đồng thủ lĩnh quân sự (kleptocratic junta) đạo tặc - là bản chất của người Anh cai trị trước kia. Những sắc tộc đang bị đuổi cùng và giết tận hôm nay cũng là những người bị diệt đuổi dưới thời chính quyền Anh. Tuyệt kỹ xuất sắc nhất của truyền thông phương Tây chính là có thể làm mơ hồ đi những hệ quả thuộc địa ra khỏi mọi tin tức. Và trò cười khác là họ không bao giờ nói về phương châm chính trị thực sự của những người họ tâng bốc là biểu tượng dân chủ, những người được cho có thể giải phóng các đất nước khỏi chế độ chuyên quyền của 'Đông phương', Arập, Latin..; Bởi vì cách kể chuyện của phương Tây không thể nào trình bày hay hiểu về 1 thứ gì mà không có một vai chính nghĩa 'đã được khai sáng'. Bởi những cuộc nói chuyện về dân chủ sẽ luôn trở nên rất hài hước nếu như nó sẽ không quá phỉ báng đến trí tuệ của chúng ta. Nhiều nơi trên thế giới còn sự chuyên chế là có phần thừa hưởng văn hóa chính trị từ thuộc địa Anh và Âu Châu. Cũng như khái niệm dân chủ thuộc riêng về Tây Âu nhiều cỡ ngang bằng món gia vị garam masala.”

Giới chống Cộng ở Việt Nam, một lực lượng ngày càng có xu hướng nhận chế độ Việt Nam Cộng hòa làm gốc gác, dường như cũng là một di sản của văn hóa chính trị thuộc địa Châu Âu. Họ nên đọc status trên và nhìn lại thân phận của mình, để hiểu vì sao họ ngày càng lệ thuộc vào phương Tây thay vì tiến đến tự do như họ tưởng.

BÙI THANH HIẾU: NGƯỜI BUÔN ẢO TƯỞNG SỨC MẠNH

Như thông lệ, mỗi kỳ Đại hội toàn quốc của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), giới chống Cộng lại đăng một lượng lớn bài viết đồn đoán về “nhân sự sau Đại hội”, hoặc về “nội tình ĐCSVN”. Loại bài viết này rất được đám đông hoan nghênh, và đã là lý do chính làm nên tên tuổi của các cây bút như Bùi Thanh Hiếu, Phạm Chí Dũng, và một phần nào đó là Trần Huỳnh Duy Thức.

Chẳng hạn, đây là một status mà Bùi Thanh Hiếu (tức blogger Người Buôn Gió) viết để dự đoán “nhân sự sau Đại hội”. Chư vị anh hùng chống Cộng đã kéo nhau vào góp lời dưới bài đăng, tạo nên một không khí hăng say mà ta thường bắt gặp nơi các cuộc họp quốc vụ ở quán trà đá vỉa hè:


Nếu thường xuyên theo dõi Facebook của Bùi Thanh Hiếu, người đọc sẽ thấy Hiếu có nhiều dự đoán sai. Điều này không đáng ngạc nhiên, vì Hiếu hiện đang tị nạn ở hải ngoại, và chỉ được tiếp cận tình hình chính trị trong nước thông qua Internet. Trong thực tế, mỗi bài viết của Hiếu chỉ là một sản phẩm chắp vá, được ghép từ các thông tin trên báo chí chính thống, các tin đồn không rõ nguồn trên mạng, và các suy diễn mang màu sắc võ đoán của mình. Cái tài của Hiếu nằm ở chỗ ông có thể dùng những mẩu tin vụn này để dựng lên những thuyết âm mưu nhiều tập, có nhiều chuyện đấu đá gay cấn, tình tiết giật gân, để thu hút những độc giả thích hít drama hơn là đọc thông tin xác thực.

Nhưng nhu cầu nội tại nào đã thôi thúc số độc giả này đọc bài viết của Hiếu? Nhìn status của Hiếu và các comment của độc giả, bạn sẽ ngờ rằng họ đang sắm vai một người khác, không phải bản thân. Dường như họ đang vờ làm những chính khách quyền cao chức trọng, hiểu chuyện chính sự, có tiềm lực để hưởng lợi từ chuyện “đấu đá” chốn quan quyền. Có lẽ họ đã dùng khoảnh khắc ảo tưởng sức mạnh này để giải tỏa ẩn ức gắn liền với thân phận của mình – những người hoặc sống trong nước và không có ảnh hưởng chính trị, hoặc thua trận, phải sống lưu vong và dựa dẫm vào ô dù ngoại quốc.

Tất nhiên, các chính phủ phương Tây không bỏ lỡ những màn lên đồng chính trị này. Gần đây, hai đài BBC và RFA đã tìm cách nhân rộng những cuộc thảo luận về Đại hội XIII, nhằm kêu gọi người Việt Nam nhiệt tình thảo luận chính trị, vận động chính sách, đòi mở rộng quyền bầu cử… Tuy nhiên, các cuộc chuyện trà đá kiểu Bùi Thanh Hiếu dường như không giúp gì cho họ: chúng dựa trên thông tin sai sự thật, chúng gắn liền với thế giới quan Nho giáo, và chúng ru giới chống Cộng trong cơn ảo tưởng sức mạnh, để họ khỏi phải rục rịch trong đời thực.

Dù Phạm Đoan Trang đã coi Bùi Thanh Hiếu, và các nhân vật tương tự, như vũng lầy của giới chống Cộng từ cách đây 9 năm, dường như giới chống Cộng vẫn chưa sẵn sàng bước ra khỏi vũng lầy đó.

NHỮNG KẺ CHỌC GẬY BÁNH XE

 Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ XIII đã thành công tốt đẹp. Phát biểu tại phiên bế mạc Đại hội, Tổng Bí thư – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định: “Đến giờ phút này, chúng ta có thể vui mừng báo cáo với toàn Đảng, toàn dân, toàn quân rằng, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng đã thành công tốt đẹp”.

Một trong những thành công quan trọng của Đại hội là đã bầu ra Ban Chấp hành Trung ương gồm 200 ủy viên. Các đại biểu tham dự Đại hội đều có tinh thần trách nhiệm, chọn lựa những người xứng đáng tham gia Ban Chấp hành Trung ương nhiệm kỳ này. Chính nhờ công tác nhân sự được chuẩn bị kỹ càng, công tác bầu cử được tiến hành nhanh chóng, bầu một lần là xong và có sự thống nhất cao. Hội nghị lần thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII dự kiến họp cả ngày bầu Bộ Chính trị, Tổng Bí thư và Ban Bí thư, nhưng chỉ trong một buổi sáng đã hoàn thành kế hoạch. Điều đó khẳng định sự đoàn kết, nhất trí và đồng lòng cao trong Đảng.


Theo thống kê từ thông tin chính thức về Đại hội XIII, có 18/180 ủy viên Trung ương là nữ, chiếm 10%. Có 1 trong 18 ủy viên Bộ Chính trị là nữ, đó là bà Trương Thị Mai, Ủy viên Bộ Chính trị khóa XII tái đắc cử. Về độ tuổi trong Trung ương khóa XIII, dưới 50 tuổi có 38 ủy viên, chiếm khoảng 21,1%; từ 51 đến 60 tuổi là 126 ủy viên, chiếm tỷ lệ 70%; số ủy viên Trung ương trên 60 tuổi là 16 người, chiếm tỷ lệ 8,8%. 20 ủy viên dự khuyết Trung ương đều dưới 45 tuổi. Có 10 Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư có độ tuổi từ 51đến 60, chiếm 43,5%; 13 ủy viên từ 61 tuổi trở lên chiếm 56,5%. Như vậy, trong Ban Chấp hành Trung ương già có, trẻ có đã thể hiện tính kế thừa, liên tục trong sự lãnh đạo. Đặc biệt có tới 126 ủy viên từ 51 đến 60 tuổi, chiếm 70% trong Ban lãnh đạo Đảng là con số hết sức thuyết phục, vì đó là độ tuổi chín của những nhà chính trị. Các cụ đã dạy: “ngũ thập tri thiên mệnh”.
Có thể thấy, sự quyết tâm trong công tác nhân sự trước đại hội đã thể hiện một tinh thần thép, một sự chuẩn bị cứng rắn của người đứng đầu Đảng để chọn ra những người thực sự là cán bộ chủ chốt, có thể xây dựng bộ máy vững chắc, bền vững chèo lái con thuyền đất nước, lãnh đạo từng địa phương.
Thế nhưng, bài viết “Đại hội 13: Mười bảy ông sao có mỗi một bà?” của một kẻ có tên Nguyễn Hùng lại có một cái nhìn lệch lạc, thậm chí bệnh hoạn về nhân sự của Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Y viết: “đáng buồn hơn, số nữ giới trong Bộ Chính trị giờ chỉ còn một, so với ba của nhiệm kỳ trước. Người duy nhất đó là bà Trương Thị Mai, sinh năm 1958, Trưởng ban Dân vận trung ương”. Còn nhớ, trong nhiệm kỳ đại hội XII, có 3 ủy viên Bộ Chính trị là nữ (là các bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Tòng Thị Phóng và Trương Tuyết Mai), thì cũng chính những kẻ này trong đó có Nguyễn Hùng lại rêu rao: “Thế là Việt Nam là âm thịnh dương suy”! Thật nực cười, đúng là bọn “lưỡi không xương” nhiều đường lắt léo. Nói thêm về vấn đề bình đẳng giới của Việt Nam thì Nguyễn Hùng cần phải nghiên cứu thêm, bởi nhiều năm qua Đảng và Nhà nước đã triển khai rất nhiều chủ trương về công tác nữ nhằm nâng tỷ lệ phụ nữ tham gia lãnh đạo, quản lý, vì vậy hiện nay số nữ tham gia các vị trí chủ chốt ở các cấp, các ngành khá cao (có tới hàng chục nữ Bí thư, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Thành ủy; hầu hết các bộ, ngành Trung ương đều có nữ làm lãnh đạo)… Còn việc tham gia tập thể lãnh đạo cao nhất của Đảng cũng đã được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, không cần Nguyễn Hùng phải quan tâm quá mà lợi dụng vấn đề này để xuyên tạc chủ trương của Đảng, Nhà nước Việt Nam.
Lai nữa, “Tất cả 53 dân tộc thiểu số Việt Nam, vốn chiếm 15% dân số, cũng không có đại diện trong Bộ Chính trị”. Ơ hay, Nguyễn Hùng có bị ngớ ngẩn không? Bộ Chính trị là tập thể lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước, là cơ quan thường trực của Ban Chấp hành Trung ương có quyền quyết định những vấn đề cấp bách trọng đại của đất nước khi Ban chấp hành Trung ương chưa họp. Đây không phải là mặt trận để mỗi dân tộc đóng góp một vài người. Cũng không phải là nơi để cơ cấu nam hay nữ. Nếu nói như kẻ này thì chứng tỏ y không hiểu gì về chính trị, nhưng lại đi luận bàn về chính trị.
Chưa hết, y lại cho rằng: “Như vậy, có thể nói nhóm chưa tới 20 người đàn ông kinh, đa số đã già, sẽ quyết định mọi thứ trong một quốc gia mà dân số còn rất trẻ”. Thế nào là già và thế nào là trẻ, hả ông Hùng? Ông Biden, Tổng thống thứ 46 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ vừa đắc cử 78 tuổi là già hay trẻ. Vấn đề không phải là già hay trẻ của một nhà chính trị. Mà quan trọng là năng lực làm việc của họ và sự tín nhiệm của đồng chí, của nhân dân với họ.
Lúc này đây, khi Đại hội Đảng đã thành công tốt đẹp, các nhân sự chủ chốt của Đảng đã được bầu, những kẻ như Nguyễn Hùng và một số thành phàn chống phá lại có cơ hội chọc ngoáy, bới móc không từ bất cứ thủ đoạn nào, từ dựng chuyện, bịa đặt đến xuyên tạc, hòng thò bàn tay nhớp nhúa vào mọi ngõ ngách của cuộc sống, tìm mọi cách bẩn thỉu nhất để chia rẽ sự gắn bó máu thịt của Đảng với nhân dân. Chúng ta cần thực sự tỉnh táo và tin tưởng vào đội ngũ những người có đủ tài, đủ đức, có trách nhiệm gánh vác mọi trọng trách mà Đảng và nhân dân giao phó. Đồng thời hết sức tỉnh tó trước những thông tin xuyên tạc bởi những chiêu trò gây rối tình hình của những kẻ bất mãn, chuyên bày trò “Thọc gậy bánh xe” rồi tung lên mạng những thông tin thất thiệt làm sai lệch sự thật như Nguyễn Hùng trong bài viết trên.

LÒNG DÂN LÀ QUỐC BẢO THIÊNG LIÊNG

 Xuyên suốt bề dày lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam; cho đến tận hôm nay và mãi mãi về sau thì lòng dân là luôn là quốc bảo thiêng liêng, vô giá. Chặng đường lịch sử nào của dân tộc cũng có nhân dân đồng hành và đó là một quy luật lịch sử.

Không phải tự nhiên Nguyễn Trãi lại nói: “Phúc chu thủy tín dân do thủy” (lật thuyền mới biết sức dân là sức nước) và cũng không phải ngẫu nhiên Chủ tịch Hồ Chí Minh lại khẳng định: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong”.
Lịch sử cách mạng Việt Nam từ khi có Đảng lãnh đạo là minh chứng sinh động cho thấy, với đường lối chính trị đúng đắn và bằng sự gương mẫu của đội ngũ cán bộ, đảng viên trung kiên, Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ nhận được sự ủng hộ rộng rãi của các tầng lớp nhân dân mà còn nhanh chóng giành được vị thế lãnh đạo.


Vì tin yêu Đảng, nhân dân đã một lòng, một dạ đi theo Đảng, quyết tâm ủng hộ Đảng lãnh đạo sự nghiệp cách mạng đi đến thắng lợi. 91 mùa Xuân qua, mọi thành công của cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng chính là câu trả lời rõ nhất cho câu hỏi “Lòng dân thể hiện thế nào” của Dương Quốc Chính.
1. Ngay từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam đã đảm nhận trọng trách lớn lao mà Tổ quốc và nhân dân giao phó, đó là lãnh đạo nhân dân tiến hành cách mạng giải phóng dân tộc, thực hiện độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội. Với Cương lĩnh chính trị đúng đắn, phù hợp điều kiện cụ thể của Việt Nam và xu thế của thời đại, Đảng Cộng sản Việt Nam đã không chỉ hấp dẫn, quy tụ mà còn lãnh đạo nhân dân Việt Nam/những người đang bị đọa đày trong đêm trường nô lệ kiên cường vượt mọi khó khăn, thử thách để đấu tranh cách mạng, giành lại độc lập, tự do.
Trong hành trình đó, luôn phụng sự Tổ quốc và nhân dân, Đảng Cộng sản Việt Nam – đội tiền phong của giai cấp và dân tộc đã thường xuyên “giữ chặt mối liên hệ với dân chúng và luôn luôn lắng tai nghe ý kiến của dân chúng, đó là nền tảng lực lượng của Đảng và nhờ đó mà Đảng thắng lợi”[1]. Trong mọi thời điểm, mọi hoàn cảnh, Đảng/đội ngũ cán bộ, đảng viên của Đảng đều nhận thức rõ: “Nước ta là nước dân chủ, địa vị cao nhất là dân vì dân là chủ”[2] và “trong xã hội, không có gì tốt đẹp, vẻ vang bằng phục vụ cho lợi ích của nhân dân”[3] để tận tâm, tận sức phụng sự nhân dân, xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật thật trung thành của nhân dân.
Xuyên suốt cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, các cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống Mỹ, cứu nước, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, có thể khẳng định rằng: Mọi thành công của cách mạng Việt Nam chỉ có được khi xuất phát từ lợi ích của nhân dân, hợp lòng dân và được nhân dân đồng lòng ủng hộ. Lòng dân luôn là nguồn sức mạnh vô địch của Đảng, hiển hiện đậm nét trong hành trình đấu tranh giải phóng, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; tiếp tục được củng cố vững chắc, được bồi tụ kiên trung trong hành trình đi đến tương lai tươi sáng của dân tộc.
2. Đảng Cộng sản Việt Nam “không phải là một tổ chức để làm quan phát tài” và “Đảng ta đại biểu cho lợi ích chung của giai cấp công nhân, của toàn thể nhân dân lao động, chứ không mưu cầu lợi ích riêng của một nhóm người nào, của cá nhân nào”[4].
Trải qua 13 kỳ Đại hội, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội; luôn lấy dân làm gốc, coi dân là chủ, đặt quyền lợi dân lên trên hết thảy trên tinh thần: Việc gì có lợi cho dân thì làm. Việc gì có hại cho dân thì phải hết sức tránh.
Thực tế, Đảng cầm quyền nhưng dân là gốc, dân là chủ, nên đội ngũ cán bộ, đảng viên, cán bộ lãnh đạo, quản lý, người đứng đầu từ Chủ tịch nước trở xuống đều phải là đầy tớ trung thành của nhân dân: “Dân làm chủ thì Chủ tịch, bộ trưởng, thứ trưởng, uỷ viên này khác là làm gì? Làm đày tớ. Làm đày tớ cho nhân dân, chứ không phải là làm quan cách mạng”[5].
Vì vậy, gắn bó mật thiết với nhân dân, củng cố niềm tin/lòng tin của nhân dân là yêu cầu khách quan đối với Đảng cầm quyền. Đồng thời, dựa vào dân để xây dựng và chỉnh đốn Đảng không chỉ góp phần chống sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong đội ngũ cán bộ, đảng viên, làm cho Đảng luôn trong sạch, vững mạnh, xứng đáng với vai trò tiền phong mà còn cho thấy: Sự thống nhất biện chứng, phù hợp lợi ích giữa Đảng với nhân dân; giữa Đảng với giai cấp công nhân và dân tộc; mưu cầu và phấn đấu cho độc lập, tự do, dân chủ, ấm no, hạnh phúc của nhân dân chính là cội nguồn sức mạnh nội lực của Đảng.
Mục tiêu phấn đấu đến năm 2045, Việt Nam trở thành nước phát triển, có thu nhập cao được khẳng định trong Văn kiện Đại hội XIII của Đảng không chỉ thể hiện khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc mà còn là sự cụ thể hóa mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; đồng thời làm cho mong ước “xây dựng đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” của Chủ tịch Hồ Chí Minh trở thành hiện thực sinh động.
3. Lòng dân là quốc bảo thiêng liêng. Niềm tin của nhân dân vào Đảng là sức mạnh vô giá. Song các thế lực thù địch, những phần tử thoái hóa, biến chất, cơ hội, bất mãn “ăn theo nói leo” luôn vin vào một cớ/một sự kiện lịch sử nào đó để bẻ cong, xuyên tạc, bịa đặt, bôi đen Đảng Cộng sản Việt Nam nhằm gây tâm lý hoang mang, chia rẽ Đảng với nhân dân, phá hoại niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng.
Tuy nhiên, thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý, cho nên, dù nhân danh ai và vì bất cứ lý do gì thì những luận điệu phản động, những âm mưu của các thế lực thù địch cũng không thể phủ nhận được vị trí, vai trò của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với sự nghiệp cách mạng Việt Nam. 91 năm với 13 kỳ Đại hội, có thể khẳng định rằng, nội dung các văn kiện của 13 kỳ Đại hội và các nghị quyết chuyên đề của Đảng Cộng sản Việt Nam đều khẳng định rõ vị trí, vai trò của nhân dân trong tiến trình cách mạng cũng như trong lịch sử dân tộc.
Quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân, mọi chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước đều vì lợi ích của nhân dân. Tinh thần hành động của mỗi cấp ủy, chính quyền từ Trung ương đến cơ sở đều nhằm mục tiêu phục vụ nhân dân, lấy sự hài lòng, niềm tin tưởng của người dân làm thước đo hiệu quả công tác lãnh đạo toàn diện sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước. Đó là sự thật, chứ không phải là “ý chí nguyện vọng của người dân cũng chả được chính quyền đếm xỉa đến. Chỉ khi chưa giành được chính quyền hoặc thế lực chưa ổn định, còn có chiến tranh giành độc tôn quyền lực, thì chính quyền tỏ ra dân chủ để mị dân, họ cưỡng bức, đe dọa kèm theo tuyên truyền, dùng lợi ích trước mắt để thu phục nhân tâm” như Dương Quốc Chính xuyên tạc trên mạng xã hội.
4. Dương Quốc Chính thâm độc, tinh vi, xảo quyệt viện dẫn bao sự kiện, bôi đen bao vấn đề để chống Đảng Cộng sản Việt Nam, vu khống sự lãnh đạo của Đảng là “chế độ toàn trị”, “độc tài chuyên chế”… cũng không ngoài mục đích gieo giắc và kích động các phần tử nhân danh yêu nước, giả danh dân chủ đòi thực hiện đa nguyên, đa đảng, đòi tự do ứng cử, bầu cử vô nguyên tắc ở Việt Nam.
“Dù ai nói ngả nói nghiêng. Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân”. Dù các thế lực thù địch có xuyên tạc hay bôi đen thế nào thì mỗi người dân Việt Nam yêu nước, yêu quê hương, tha thiết với một tương lai tốt đẹp của đất nước, với độc lập – tự do – hạnh phúc – phồn vinh tất yếu sẽ kiên trung tin tưởng và đi theo Đảng. Đồng thời, ủng hộ Đảng quyết liệt hơn, sát sao hơn trong công tác xây dựng và chỉnh đốn Đảng để ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ”, làm cho Đảng “mạnh khỏe, chắc chắn”, trong sạch, vững mạnh, vững vàng tay lái đưa con thuyền cách mạng Việt Nam đến thành công.
Đảng Cộng sản Việt Nam độc quyền lãnh đạo cách mạng Việt Nam hoàn toàn không phải là sự áp đặt từ phía Đảng mà chính là sự lựa chọn của dân tộc, sự tin tưởng và “ủy thác” của nhân dân. Thực tiễn cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng cho thấy, ở Việt Nam không cần và không chấp nhận chế độ đa nguyên, đa đảng. Những điều Dương Quốc Chính tung ra đã quá cũ và “lỗi mốt”. Ai cũng nhận ra được âm mưu của người viết, nên không vì thế mà đi đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”./.

"ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LUÔN CỐ GẮNG ĐỂ NHÂN DÂN ĐÓN TẾT AN LÀNH"

 Trước diễn biến mới của dịch bệnh, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu bám sát tình hình, chuẩn bị nhanh các kịch bản, tình huống, giải pháp để chủ động ứng phó hiệu quả, thành công với “làn sóng mới” lây nhiễm COVID-19, bảo đảm phát hiện nhanh hơn, hành động nhanh và quyết liệt hơn để dập dịch triệt để trong thời gian nhanh nhất.

Đối với các địa phương có ca mắc bệnh, Thủ tướng Chính phủ yêu cầu Chủ tịch UBND tỉnh thống nhất với Bộ Y tế và quyết định phạm vi khoanh vùng thực hiện giãn cách xã hội đối với các khu vực có nguy cơ cao, bảo đảm yêu cầu phòng ngừa dịch bệnh, ưu tiên bảo vệ sức khỏe nhân dân và thực hiện “mục tiêu kép”, hạn chế ở mức thấp nhất ảnh hưởng tiêu cực đến các hoạt động kinh tế - xã hội và đời sống của nhân dân, nhất là trong dịp Tết nguyên đán.
Khẩn trương chỉ đạo thực hiện việc truy vết thần tốc, khoanh vùng dập dịch triệt để, tổ chức lấy mẫu, xét nghiệm trên diện rộng và thực hiện nghiêm việc cách ly tập trung trong thời gian 21 ngày.
Lãnh đạo tỉnh cần đặc biệt quan tâm bảo đảm an sinh xã hội, cung ứng hàng hóa, lương thực, sinh phẩm y tế, bảo đảm cho nhân dân được đón Tết Nguyên đán an toàn, đầy đủ, vui tươi; phát huy vai trò chủ động, sáng tạo, trách nhiệm của các cấp chính quyền địa phương trong công tác phối hợp với các cơ quan chức năng, các doanh nghiệp Nhà nước và hợp tác xã, tập đoàn kinh tế tư nhân, bảo đảm việc cung ứng hàng hóa, tiêu thụ nông sản, sản phẩm hàng hóa (kể cả giải cứu nông sản cho bà con nông dân trong vùng cách ly).
Tiếp tục thực hiện nghiêm phương châm 4 tại chỗ trong phòng, chống dịch; đặc biệt cần chủ động, sâu sát, sáng tạo, phát huy trách nhiệm của chính quyền địa phương các cấp với sự hỗ trợ của các bộ, ngành Trung ương, nhất là của ngành y tế.

Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống

  Trung sĩ Công an cứu người đuối nước, lan tỏa điều tốt đẹp trong cuộc sống      Phát hiện 2 cháu bé đang chấp chới giữa dòng nước, không q...